Mạnh Tích Niên ngắt lời ông, nói: "Ông cũng đừng kêu ca, cháu dâu của ông lợi hại lắm đấy. Mấy cái loại bánh gì đó thì đáng là bao, đến lúc đó con bé làm loại bánh khác, ngon hơn hẳn đồ người ta mua ngoài tiệm, sạch sẽ vệ sinh mà nguyên liệu lại thượng hạng, đến lúc đó ông muốn ăn thì còn sợ không có à?"
"Ta nào có nói là quên mất cháu dâu, chỉ là người này ta còn chưa gặp mặt mà! Ta bảo con đưa con bé đến cho ta xem thì con lại không nghe! Lúc đính hôn con cũng không nói tiếng nào, lặng lẽ đính hôn xong xuôi, trong mắt con còn coi ta là ông nội này không hả?"
Đỗ Cẩm Nhược ngồi trên ghế sô pha đã lâu, nhưng cũng không thấy mất kiên nhẫn. Bởi vì cô biết cú điện thoại của Mạnh lão là gọi cho Mạnh Tích Niên, cô lại thấy việc mình đang ở đây mà để Mạnh Tích Niên biết được thì đúng là chuyện tốt.
Thế nhưng, cô chỉ nghe được một câu Mạnh lão mắng Mạnh Tích Niên, những thứ khác đều không nghe thấy. Vốn dĩ muốn nghe xem Mạnh lão nói về mình với Mạnh Tích Niên như thế nào, kết quả Mạnh lão lại hạ giọng cực thấp.
Cô nghĩ ngợi một lát rồi đứng dậy, đi về phía Mạnh lão, mỉm cười tươi tắn nói: "Ông nội, ông đang nói chuyện điện thoại với đội trưởng Mạnh ạ? Cháu có thể nói với anh ấy vài câu được không?"
Mạnh Tích Niên vừa nghe thấy những lời Mạnh lão nói lúc nãy, trong lòng đang tính toán, dự định khi nào sẽ cho Khương Tiểu gặp Mạnh lão, thì nghe thấy từ đầu dây bên kia truyền đến giọng một người phụ nữ, trong lòng tức khắc dấy lên một nỗi chán ghét.
Mạnh lão đối với Đỗ Cẩm Nhược ấn tượng khá tốt, nghe cô gọi mình một tiếng ông nội, trong lòng cũng rất vui vẻ. Nhà cửa lúc nào cũng quạnh quẽ, hay nói đúng hơn là lạnh lẽo, Mạnh Tích Niên thì mãi chẳng chịu về, ông sống ở đây không thể không nói là cô đơn. Đột nhiên có một cô gái dáng vẻ đài các xinh đẹp, cười rạng rỡ như nhuộm ánh mặt trời, gọi ông một tiếng ông nội, Mạnh lão cảm thấy như trong nhà được chiếu vào một tia nắng, bừng sáng hẳn lên.
Thế nên ông nhất thời cũng không nghĩ nhiều, vui vẻ đáp một tiếng, nói với cô: "Được được được, Tiểu Đỗ à, tuổi tác cháu với thằng nhóc Tích Niên nhà ta cũng sấp sỉ nhau, lại là lớn lên cùng nhau, ta thấy cháu không cần gọi nó là đội trưởng Mạnh xa cách thế làm gì, cứ gọi nó là anh Tích Niên đi, sau này nhớ thường xuyên tới chơi nhé!"
Nói xong, ông đưa ống nghe cho Đỗ Cẩm Nhược.
Trong đầu Đỗ Cẩm Nhược hiện lên gương mặt anh tuấn và cương nghị của Mạnh Tích Niên, trong lòng bỗng rộn ràng xao xuyến.
Nhưng nghĩ đến chuyện xảy ra ở khu doanh trại mới tại tỉnh G lần trước, cô lại có chút thẹn thùng pha lẫn tức giận.
Tâm trạng lúc đó thực sự giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc vậy. Ban đầu cô cứ tưởng Mạnh Tích Niên thực sự chấp nhận lời thách đấu của Cao Vĩ, hành vi của Cao Vĩ khiến cô phẫn nộ và chán ghét, nhưng việc Mạnh Tích Niên đồng ý thách đấu lại khiến cô vô cùng vui sướng, con tim đập thình thịch liên hồi.
Thế mà sau đó họ ra ngoài lại không tìm thấy anh, mới biết anh vốn dĩ đã chuẩn bị rời đi, hơn nữa tìm thế nào cũng không thấy bóng dáng anh đâu nữa.
Khoảnh khắc đó, trong lòng Đỗ Cẩm Nhược thất vọng và hụt hẫng vô cùng.
Cô càng nghĩ càng không cam tâm, thấy Mạnh Tích Niên cũng đáng ghét y như hồi nhỏ, bèn để lại một lá thư cho anh, khiển trách anh một trận, còn nói giữa họ có món nợ gì cần thanh toán. Vốn tưởng Mạnh Tích Niên ít nhất cũng sẽ liên lạc với cô một chút, hoặc là đến phản bác lại cô cũng được, ai ngờ anh lại chẳng có lấy một hồi âm.
Sau khi trở về kinh thành, tối nào Đỗ Cẩm Nhược nằm mơ cũng thấy cảnh tượng Mạnh Tích Niên ngồi giữa một đám binh lính, nhưng vẫn tỏa sáng rực rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Anh có chút lạnh lùng, nhưng chính sự lạnh lùng đó lại khiến cô càng không thể quên được.
Thế nên cô mới đến nhà họ Mạnh.
Cha Mạnh và vợ ông không có nhà, thật ra là do cô đã dùng chút tâm cơ nhỏ.