Mạnh Tích Niên nhìn vết thương sâu hoắm như rãnh, lại còn đang chảy mủ thối rữa trên cánh tay U Lăng Vân, cũng không khỏi nhíu mày. Vết thương này đã sâu đến mức khiến người ta cảm thấy có gì đó không ổn.
Anh dường như cảm thấy vết thương kiểu này hơi "quen mắt"?
Thôi Chân Ngôn.
Vết thương của Thôi Chân Ngôn lúc trước cũng y hệt như vậy.
Nếu không nhờ Giang Tiêu, vết thương của anh ta sẽ cứ thế thối rữa mãi, không bao giờ lành được.
Bây giờ vết thương trên cánh tay U Lăng Vân cũng chính là như thế.
Bởi vì xung quanh vết thương như vậy sẽ có rất nhiều thịt thối trắng bệch, giống như dòi bọ, lúc trước ngay cả người làm vợ là Tằng Thuần Phân cũng không cách nào giúp Thôi Chân Ngôn rửa sạch vết thương.
Y tá bị dọa sợ cũng là điều dễ hiểu.
Hơn nữa, vết thương này nếu không có Giang Tiêu thì cũng không trị nổi.
“Vết thương này của anh là do đâu mà ra?” Mạnh Tích Niên trầm giọng hỏi.
Nói thật, bản thân U Lăng Vân nhìn thấy vết thương này cũng phải hít một hơi lạnh.
Khả năng chịu đựng và ý chí của bọn họ đều tốt hơn Thôi Chân Ngôn làm văn chức nhiều, cho nên dù cánh tay này cứ đau nhức, ngứa ngáy, anh vẫn cố nhẫn nhịn cho qua.
Hơn nữa mấy ngày nay gần như đều ở trong tình trạng trốn chạy, anh cũng ít có cơ hội quan tâm đến vết thương của mình.
“Đây là lúc cứu Cương Tử thì bị chém trúng, đã mấy ngày rồi.”
Vì có y tá ở đây, anh cũng không thể nói quá rõ ràng.
“Phiền cô giúp cậu ấy xử lý mấy vết thương khác đi.” Mạnh Tích Niên cũng không hỏi thêm nữa, mà nói với y tá.
Y tá vội vàng đáp lời.
Vết thương này cô cũng không biết phải xử lý thế nào, vốn dĩ định đi mời bác sĩ đến xem, bây giờ nghe Mạnh Tích Niên nói như vậy, hình như cũng là ý này? Lát nữa anh ấy sẽ đi mời bác sĩ đến xem thôi.
Trong lúc cô giúp xử lý các vết thương khác, Mạnh Tích Niên nói với U Lăng Vân: “Xử lý xong vết thương thì cậu cũng đừng về vội, đến phòng bệnh của Thành Thành ở lại đó đi.”
“Rõ.”
Mạnh Tích Niên trực tiếp lấy băng gạc sạch băng bó vết thương trên cánh tay cho anh.
Tránh để hở như vậy, lát nữa lại dọa người khác.
Vết thương này ngoại trừ Giang Tiêu ra thì không ai xử lý nổi.
Anh vội vã về nhà.
Giang Tiêu đợi mãi không thấy hồi âm của anh, trong lòng đang vô cùng thấp thỏm, thấy anh về mới thở phào nhẹ nhõm.
“Thành Thành và U Lăng Vân đưa Đới Cương về, nhưng vẫn luôn có người truy đuổi bọn họ, bọn họ đã kéo chân kẻ địch để Đới Cương chạy trước, đúng lúc tôi đi đón thì đụng phải Đới Cương, đưa cậu ta về. Lần này là đi tìm hai người bọn họ.”
Mạnh Tích Niên cũng không màng đến việc tắm rửa, nhưng đi ra ngoài một chuyến, ngoài bụi bẩn còn có mồ hôi, hơn nữa anh còn mặc quần áo của người khác, cho nên nhanh chóng nhúng khăn vào nước lạnh lau qua một chút rồi thay bộ quần áo khác.
Cửa phòng tắm cũng không đóng, vừa thay đồ vừa giải thích đơn giản cho Giang Tiêu.
Giang Tiêu mở to mắt, lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nhìn cơ bắp săn chắc với những đường nét mượt mà trên người anh.
“Vậy là tìm được họ rồi sao?”
“Tìm được rồi, ở bệnh viện số 1. Tôi về đón em qua đó, Thành Thành bị phi châm bắn trúng, bây giờ có chút không ổn, trên cánh tay U Lăng Vân có một vết thương rất nghiêm trọng, tôi nhìn thấy hơi giống vết thương trước kia của đại cữu. Bây giờ bên bệnh viện số 1 chắc chắn không xử lý được, em đi xem cùng tôi đi.”
Giang Tiêu vừa nghe, thế này còn ra thể thống gì nữa?
Cô vội vàng lấy ba lô, nhét thuốc, nhét nước thuốc vào trong.
“Cương Tử thế nào rồi?”
Mạnh Tích Niên mặc quần áo xong đi ra, xách ba lô giúp cô.
“Vẫn luôn ở trong ảo giác, phải uống thuốc mười ngày. Tôi lo nhất là bọn họ cũng tiếp xúc với loại thuốc này.”
“Có nguy hiểm đến tính mạng không?”
“Không, chữa được.”
Nghe Giang Tiêu nói vậy, Mạnh Tích Niên cũng yên tâm.