Trâu Tam nghe lời Giang Tiêu, thần sắc lại vô cùng quỷ dị.
Hắn nhìn chằm chằm vào Đinh Hải Cảnh.
"Thực ra không nên xảy ra vấn đề, cho dù ngươi là sản phẩm bán thành công, chúng ta cũng phải dùng được mới đúng. Lúc đó chúng ta đã hạ lệnh cho ngươi đưa Giang Tiêu đến địa điểm chỉ định, lúc Giang Tiêu bị thương ở D Châu, còn nữa, khi Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên định ra tay với ASK, bắt ngươi gửi tin tức tới, bắt ngươi phá hoại hành động của họ, thậm chí, lúc cô ta mang thai cũng có vài lần hạ lệnh cho ngươi, bắt ngươi bắt cóc cô ta. Sinh con xong còn bắt ngươi trộm con của cô ta, nhưng tại sao, một lần cũng không thành công?"
Trâu Tam cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Đinh Hải Cảnh sau khi nghe lời hắn nói lại đột nhiên đổ mồ hôi lạnh.
Giang Tiêu cũng vô cùng chấn động nhìn Trâu Tam, lại nhìn Đinh Hải Cảnh.
Hóa ra, bọn họ đã hạ lệnh cho Đinh Hải Cảnh nhiều lần như vậy?
Đã sớm để hắn phản bội cô rồi?
Nhưng Đinh Hải Cảnh lại chưa lần nào thực hiện?
Đinh Hải Cảnh sau khi toát mồ hôi lạnh thì nhìn về phía Giang Tiêu.
Giang Tiêu nhìn ra một loại cảm xúc trong ánh mắt và thần sắc của hắn.
Cô lập tức ngắt lời những suy nghĩ lung tung của hắn lúc này.
"Lão Đinh! Anh đừng nghe lời hắn nói mà tự phủ định bản thân! Không nghe hắn nói sao? Một lần cũng không thành công! Cho nên anh đừng tưởng rằng mình đã trở thành nhân vật nguy hiểm đối với tôi."
Đối phương không thành công, chứng tỏ hắn thực sự sẽ không làm ra chuyện gì nguy hiểm hay phản bội đối với cô và đứa trẻ.
"Nhưng mà..." Đinh Hải Cảnh nhíu mày.
Trách không được hắn lại có cảm giác như vậy, khiến Giang Tiêu đừng quá tin tưởng hắn.
Bởi vì rất có khả năng hắn thực sự sẽ làm chuyện gì phản bội cô.
"Không có cái gì mà nhưng mà."
Giang Tiêu ngắt lời hắn, lại nhìn về phía Trâu Tam, "Kiểu thôi miên này của Đinh Hải Cảnh, có cách nào giải trừ hoàn toàn không?"
"Giải? Không biết. Thời gian lâu rồi, dược hiệu từ từ mất đi, cũng sẽ dần dần mất hiệu quả thôi, trừ khi người của chúng ta tìm được cơ hội lại thêm thuốc cho hắn."
"Nghĩ hay lắm." Giang Tiêu hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía Đinh Hải Cảnh, "Nếu chỉ như vậy, tôi từ từ dùng thuốc cho anh, sẽ xóa sạch những tàn dư đó đi, không cần lo lắng."
"Đúng, thuốc của Tiểu Tiểu vẫn có thể tin tưởng, đừng lo lắng nữa." Dương Chí Tề cũng an ủi Đinh Hải Cảnh.
Dù sao chính ông cũng được Giang Tiêu chữa khỏi.
Đối với thuốc của Giang Tiêu, ông có lòng tin rất lớn.
Đinh Hải Cảnh vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.
Chuyện này hắn còn cần chính mình từ từ tiêu hóa.
Giang Tiêu lại hỏi thêm vài vấn đề, lúc này mới kết thúc lần thẩm vấn này.
Trâu Tam cũng khai ra việc hắn thu mua, uy hiếp, ép buộc Chu Thắng Lợi như thế nào, cũng khai ra cách hắn đã giết Chu Thắng Lợi ra sao.
Tất nhiên, còn có ở trong doanh trại này, còn có hai người khác cũng gần như sắp đi vào vết xe đổ của Chu Thắng Lợi, lần này cũng là nhờ sự giúp đỡ của hai người kia mà hắn mới có thể thăm dò được nhiệm vụ của Mạnh Tích Niên.
Nghe thấy tên của hai người kia, sắc mặt Dương Chí Tề cũng đen lại.
Đó là hai người mà ông không thể nào tin được sẽ bị thu mua.
Những chuyện này đều là việc của Dương Chí Tề rồi.
Ra khỏi doanh trại, dọc đường Giang Tiêu đều thấy Đinh Hải Cảnh vô cùng trầm mặc.
Cô biết hắn có lẽ thực sự rất khó chấp nhận sự thật này, luôn cần thời gian để tiêu hóa.
Lúc hắn lái xe cô cũng không nói nhiều với hắn.
Chỉ là khi về đến nhà, Dung tỷ vừa vặn đang bế Tiểu Bảo chơi trong sân.
Nếu là ngày thường, nghe thấy tiếng cười khanh khách của Tiểu Bảo, Đinh Hải Cảnh chắc chắn sẽ qua bế Mạnh Tiểu Bảo, nhưng hiện tại Đinh Hải Cảnh khi nhìn thấy gương mặt đáng yêu của Mạnh Tiểu Bảo thì lại biến sắc, sau đó vội vàng quay người, "Tôi về phòng nghỉ ngơi một chút trước đây."