Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 21932 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6905
Bí Ẩn Như Vậy

❊ ❊ ❊

Trên đường đi, Giang Tiêu vẫn luôn suy nghĩ về chuyện của Sở Thanh Phong.

Sự tồn tại của phòng thí nghiệm vốn dĩ là để nghiên cứu thuốc đối kháng với những loại dược tề của Viện nghiên cứu ASK, để chữa trị cho những người đó. Cho nên, nếu vì mục đích này, thì đề tài nghiên cứu nào của Sở Thanh Phong lại chậm trễ không nhận được phê duyệt từ cấp trên?

Hơn nữa, trước đó ông ấy sắp được Mạnh Tích Niên hộ tống về kinh, giờ thì ông ấy lại tự tìm đường nào mà kiếm được ba mươi cân dược liệu vậy?

Nếu chỉ là dược liệu thông thường có thể mua được ở bên ngoài, thực ra cũng không cần phải bí ẩn như thế...

“Nhìn đường đi, đang nghĩ gì đấy?” Thành Thành vỗ vai cô.

Giang Tiêu hoàn hồn lại, thấy Đinh Hải Cảnh cũng đang nhìn mình, liền thu lại tâm tư, tạm thời không nghĩ đến chuyện này nữa.

Có lẽ, đợi Mạnh Tích Niên về có thể bảo anh đi hỏi Sở Thanh Phong.

Sở Thanh Phong vẫn còn rất nhiều chuyện sẽ nói cho anh biết.

Nếu không thì hỏi Lê Hán Trung.

Nếu chuyện này báo lên trên, rất có khả năng là phía Lê Hán Trung không phê duyệt, cho dù không phải ông ấy, ông ấy hẳn cũng sẽ biết.

“Không có gì.”

“Người vừa nãy là người của Liên Minh.”

“Đúng vậy.”

Thành Thành trầm ngâm.

Cho nên nơi này xuất hiện người của Liên Minh, lại còn nhận ra Giang Tiêu, hẳn không phải là bộ phận bình thường.

Nơi mà con đường vừa nãy dẫn tới, có lẽ cũng không đơn giản.

Sau khi Thành Thành và Đinh Hải Cảnh đều phân tích ra điểm này thì cũng không hỏi thêm nữa.

Đến trước Tư Ninh sơn trang, họ phát hiện thời gian này sơn trang thay đổi không ít.

Cổng lớn sơn trang mở rộng, quản gia Phòng đang ở ngay cạnh cửa.

Vừa thấy họ, ông ấy ngẩn ra một chút, rồi vội vàng chạy tới.

“Thiếu phu nhân sao lại đi bộ tới?”

Ông vừa nhận đồ của Giang Tiêu, vừa chào hỏi Thành Thành và Đinh Hải Cảnh.

“Chào hai vị.”

Quản gia Phòng không quen Thành Thành, còn tưởng cũng là vệ sĩ của Giang Tiêu.

Thành Thành tuy khí vũ hiên ngang, nhưng vệ sĩ bên cạnh Giang Tiêu trước giờ chưa bao giờ có người trông bình thường cả.

Cứ nhìn Đinh Hải Cảnh thì biết.

“Quản gia Phòng, đây là anh trai cháu, Thành Thành.”

“Hóa ra là Thành thiếu minh quan!”

Quản gia Phòng biết Thành Thành, từng nghe danh mà chưa từng gặp mặt.

Giờ biết là Thành Thành, ông lập tức vui mừng khôn xiết.

Giang Tiêu vậy mà còn dẫn theo anh trai tới, thế thì Tôn thiếu gia chắc chắn sẽ càng vui hơn nhỉ?

“Mau mời vào, mau mời vào, Tôn thiếu gia đã đợi từ lâu rồi.”

Quản gia Phòng dẫn họ vào cổng lớn, hạ thấp giọng nói với Giang Tiêu: “Thiếu phu nhân, lát nữa nếu Tôn thiếu gia mời cô ở lại dùng bữa tại sơn trang, cô có thể đồng ý không ạ? Tôn thiếu gia đã sớm cho người dọn dẹp nhà ăn, chuẩn bị nguyên liệu nấu cơm tối rồi.”

Ông chỉ sợ Phòng Ninh Quyết lát nữa muốn mở miệng giữ người lại mà nói năng khó nghe, rồi Giang Tiêu cũng chẳng thèm nghĩ ngợi mà từ chối ngay.

Như vậy thì đợi cô rời đi, Tôn thiếu gia chắc chắn lại buồn một khoảng thời gian dài nữa.

Giang Tiêu nghĩ phía Tiểu Sầm không biết khi nào mới trả xe lại, cô có lẽ phải đợi ở đây một lát, vậy thì ăn cơm cũng được, dù sao bọn trẻ đều đã gửi qua nhà họ Thôi, cô còn bảo với An Đại tỷ là buổi tối không cần nấu cơm cho họ, có khả năng sẽ ăn ở nhà họ Thôi.

“Được.”

Quản gia Phòng càng vui mừng hơn.

“Tôn thiếu gia, Thiếu phu nhân, Thành thiếu minh quan và Đinh tiên sinh tới rồi.”

Vừa vào phòng khách, quản gia Phòng đã vội vàng gọi lên lầu.

Phòng Ninh Quyết không ở trong phòng khách, cũng không có động tĩnh gì.

“Anh ấy đang bận ạ?” Giang Tiêu hỏi.

Quản gia Phòng hơi lúng túng.

Bận gì mà bận, vừa nãy còn đi đi lại lại trong cái sảnh này, than phiền Giang Tiêu tới chậm quá đấy thôi. Rõ ràng là nghe thấy động tĩnh mới chạy lên lầu giả vờ bộ dạng chẳng hề bận tâm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6727
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.