Phàn Nhàn cảm thấy mình sắp hộc máu đến nơi.
Nhưng cuối cùng cô ta vẫn ngồi lại trong phòng khách, nhìn Giang Tiêu ngồi cách đó không xa, đang cầm một miếng điểm tâm cắn từng miếng nhỏ tí xíu, rõ ràng cũng chẳng phải muốn ăn, chỉ là đang chán quá nên ngồi giết thời gian mà thôi.
"Có chuyện gì thì nói thẳng đi, đừng nói mấy lời vô nghĩa nữa."
Nếu không phải nhờ làm nũng thành công khiến Phàn minh đốc đứng về phía mình, Phàn Nhàn gần như đã tưởng rằng bản thân thật sự trở nên cực kỳ xấu xí và đáng ghét rồi.
Cô ta hít sâu một hơi, tự nhủ không nên so đo với một tên nhóc thối như Phòng Ninh Quyết.
Dẫu sao bây giờ cậu ta cũng là người nắm giữ biết bao nhiêu tài sản của nhà họ Phòng, tâng bốc dỗ dành một chút cũng là nên làm.
"Vậy tôi nói thẳng đây, có hai việc. Việc thứ nhất là tiệm sách tôi mở, muốn sang nhượng lại cho cậu, hỏi xem cậu có tiếp nhận không."
Thời gian này không biết làm sao, tiệm sách của cô ta cứ bị người ta phá hoại, không thể mở cửa tiếp được nữa.
Nói xong câu này, Phàn Nhàn liếc nhìn Giang Tiêu một cái.
Cô ta nghi ngờ là do Giang Tiêu làm.
Vì chuyện của Mạnh Tích Niên mà Giang Tiêu ghi hận cô ta, cho nên cứ âm thầm gây rắc rối cho cô ta.
Trước kia đã làm xong xuôi đủ loại giấy tờ, giờ lại bảo là có vấn đề không dùng được nữa, bắt họ phải đi làm thủ tục lại, nhưng tài liệu nộp lên lại bị đủ kiểu bắt bẻ.
Còn mấy chuyện lặt vặt khác nữa thì cô ta nói mãi cũng không hết.
Dù sao bây giờ cô ta cũng đã lấy lại được sự sủng ái của Phàn minh đốc, tiệm sách đó không mở nữa thì thôi vậy.
"Bán bao nhiêu tiền?" Phòng Ninh Quyết thờ ơ hỏi một câu.
"Mười tám ngàn, trong đó còn rất nhiều sách quý. Nếu tính cả mấy bản in cổ đó thì là mười vạn."
Trong tiệm sách của cô ta đúng là có rất nhiều bản in cổ, đáng giá với cái giá này.
Giang Tiêu ngược lại cảm thấy khá ngạc nhiên.
Không ngờ tiệm sách của Phàn Nhàn lại có thể đáng giá như vậy.
Xem ra lúc ban đầu đến kinh thành mở tiệm sách này, cô ta thực sự đã dốc hết vốn liếng rồi. Sức hút của Mạnh Tích Niên đúng là lớn thật. Để tới đây tiếp cận Mạnh Tích Niên, Phàn Nhàn coi như đã đổ cả gia sản của mình vào.
Thế mà bây giờ cô ta lại muốn sang tay tiệm sách, chẳng lẽ là hoàn toàn từ bỏ Mạnh Tích Niên rồi sao?
"Năm vạn, bao trọn gói."
Phòng Ninh Quyết lại thờ ơ nói thêm một câu như vậy.
Phàn Nhàn nghiến chặt răng.
Mười vạn, vậy mà cậu ta lập tức cắt của cô ta một nửa!
Nếu là năm vạn thì cô ta lỗ chết mất.
"Chỉ cái giá đó thôi, cô mà còn mặc cả thêm nữa thì tôi sẽ cắt thêm một vạn. Nếu không đồng ý thì cô cứ nói việc thứ hai đi."
Sắc mặt Phàn Nhàn tái mét, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn gật đầu đồng ý như thể đang hộc máu.
Nếu cứ dây dưa tiếp, cô ta sợ tiệm sách càng lỗ nặng hơn.
Năm vạn thì cứ coi như cô ta làm từ thiện cho Phòng Ninh Quyết vậy.
"Được!"
"Ngày mai đi làm thủ tục."
"Việc thứ hai, nhà họ Phàn muốn tiến vào Tiểu Nam Thành. Ở đó vừa xuất hiện một mỏ khoáng sản, nhà họ Phàn muốn giành quyền khai thác, nhưng thiếu vốn, minh đốc muốn hợp tác với cậu."
Vừa nghe đến Tiểu Nam Thành, động tác đang cắn miếng điểm tâm như đùa nghịch của Giang Tiêu liền khựng lại.
Vậy mà lại muốn tiến vào Tiểu Nam Thành?
"Tôi đã thông suốt các cửa ải rồi, phần còn lại có thể tiến vào Tiểu Nam Thành trực tiếp đàm phán với bọn họ. Ngày mai tôi sẽ xuất phát đến Tiểu Nam Thành, nếu cậu đồng ý thì có thể đi cùng tôi, hoặc phái người đi cùng tôi."
Phàn Nhàn lại có thể tiến vào Tiểu Nam Thành!
Tim Giang Tiêu đập thình thịch.
Cô theo bản năng muốn tự mình đi theo vào thành, nhưng vừa nghĩ tới lời Trâu Tam nói, trong Tiểu Nam Thành đã bố trí đầy rẫy máy móc nhắm vào mình, cô liền dập tắt ý nghĩ này xuống một cách quyết liệt.
Cô chính là nhân vật lớn được Tiểu Nam Thành đặc biệt chú ý mà.