Vì lần này Mạnh Tích Niên đi tới Tiểu Nam Thành, nên Giang Tiêu thật sự vô cùng lo lắng.
Cho nên ngay khi vừa kéo anh vào không gian, cô đã chẳng màng gì nữa mà lột sạch quần áo của anh.
Mạnh Tích Niên dở khóc dở cười, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đẫm lệ của cô, anh không ngăn cản nữa mà chỉ lặng lẽ thở dài, mặc cho cô cởi sạch đồ của mình.
Giang Tiêu nhìn thấy vết thương trên người anh, đôi mắt lập tức đỏ hoe.
Mạnh Tích Niên vội vàng nói: "Cái này sắp lành rồi, là vì để trà trộn vào Tiểu Nam Thành nên anh tự làm bị thương, lúc xuống tay anh đã rất chú ý rồi."
"Chú ý cái đầu anh ấy."
Giang Tiêu nghiến răng, mắng một câu thô tục.
Đã vì muốn qua mắt người của Tiểu Nam Thành, nếu vết thương không nặng không chân thật, thì sao có thể lừa được bọn họ?
Mặc dù giờ vết thương đã đóng vảy, nhưng nhìn những vết sẹo đó, cô cũng có thể tưởng tượng ra lúc ấy nó đáng sợ đến mức nào.
"Được rồi, thật sự không sao nữa rồi, không phải bây giờ anh đã bình an vô sự trở về rồi sao?" Mạnh Tích Niên dang tay ôm cô vào lòng.
Giang Tiêu lập tức đẩy anh ra, mặt nóng bừng, cầm một bộ quần áo nhét vào lòng anh.
Vừa rồi cô đã lột sạch anh, giờ anh ôm chầm lấy như vậy, e là lát nữa lại "bốc hỏa".
Cô không muốn làm chuyện đó vào lúc này, còn rất nhiều vấn đề cần hỏi nữa.
Mạnh Tích Niên thì lại rất muốn, nhưng nghĩ đến Hà Chiến vẫn đang ở trong căn nhà đó của bọn họ, anh đành bỏ cuộc.
Sau khi mặc quần áo vào, anh nói với Giang Tiêu: "Anh đi rửa mặt cái đã, đây là Giang Thành, Hà Chiến đang ở căn nhà của chúng ta, cũng chẳng biết đã trốn ở đó mấy ngày rồi, người của Tiểu Nam Thành đang truy lùng cậu ta, anh thấy quần áo trên người cậu ta đều có mùi rồi, e là cũng đã trải qua một thời gian không mấy dễ chịu."
Anh phải xử lý chuyện này trước, rồi mới có thể nói chuyện đàng hoàng với Giang Tiêu được.
Giang Tiêu nghe vậy không khỏi trợn to mắt.
"Tại sao Hà Chiến lại ở trong nhà chúng ta?"
"Chắc là trùng hợp thôi, cậu ta đến Giang Thành, tìm một chỗ ẩn náu, ai mà ngờ lại tìm đúng ngay căn nhà của chúng ta. May mà lúc anh dùng Thiên Lý Phù Đồ tới thì cậu ta không có ở đó, ra ngoài mua đồ ăn rồi, nếu không thì đúng là đụng mặt thật rồi."
Nhớ lại chuyện này, Mạnh Tích Niên cũng toát mồ hôi lạnh, nghĩ lại đúng là thấy sợ hãi.
Nếu bị người khác bắt gặp thì cùng lắm là nhét cho lá bùa lãng quên, nhưng nếu bị Hà Chiến bắt gặp, muốn cưỡng ép nhét lá bùa lãng quên cho cậu ta thì không dễ chút nào.
Ít nhất thì Hà Chiến cũng không đến mức đánh thua anh.
Muốn thắng thực sự, có lẽ anh còn phải tốn rất nhiều công sức.
Giang Tiêu nghe cũng thấy có chút thót tim.
"Chuyện này đúng là quá trùng hợp, chẳng ai ngờ tới được."
"Cậu ta vẫn còn ở trong nhà, anh đi mua cho cậu ta ít đồ, có vài chuyện cần hỏi kỹ cậu ta, đợi xử lý xong chuyện bên này anh sẽ liên lạc với em sau, em về nhà trước nhé?"
"Hay là em đi cùng anh? Tiện thể em cũng nghe xem rốt cuộc là chuyện gì." Giang Tiêu lúc này không muốn đi.
Mạnh Tích Niên bất lực: "Trong nhà không có chuyện gì chứ? Mấy đứa nhỏ thì sao?"
"Mấy đứa nhỏ vẫn tốt, giờ đang ngủ, chuyện của chúng lát nữa em sẽ kể anh nghe, giờ cứ bàn chuyện của Hà Chiến trước đã."
"Được rồi, lát nữa anh về, em đi cùng cũng được, một lát nữa anh sẽ giấu bùa chú vào góc."
"Được."
Mạnh Tích Niên đi rửa sạch mặt và tay, sau khi ra khỏi không gian, anh tìm một cửa tiệm mua cho Hà Chiến hai bộ quần áo, lại mua thêm chút đồ ăn, mua một bình trà mát, xách theo không ít đồ đạc quay về.
Dọc đường né tránh mọi người, Đinh Phú cũng ở đây nên anh vô cùng cẩn thận.
Gõ cửa, Hà Chiến quả nhiên đang ở đây đợi anh.