“Họ Lâm sao? Ở Tiểu Nam Thành? Đang ở kinh thành?”
Giang Tiêu lập tức để tâm đến chuyện này, chờ Mạnh Tích Niên trở về liền kể lại cho anh nghe.
“Người này hôm nay anh đã để mắt tới rồi. Lăng Vân nói với anh là đã gặp Thành Thành và Hạ Vũ, hôm nay cậu ấy cũng đang theo dõi hiệu sách.” Mạnh Tích Niên nói.
“Ủa? Các anh đã để mắt tới người này rồi sao? Nhưng mà anh Tích Niên, chẳng phải anh đang nghỉ phép à?”
Buổi chiều còn nói có chút việc ra ngoài một lát, kết quả lại đi làm việc rồi.
Thật là.
“Để cho bọn họ làm đi, anh định điều cả Cương Tử tới Kinh Trung Nhất khu.” Mạnh Tích Niên nói.
“Điều cả Đới Cương tới đó sao?”
“Ừ, bọn họ tưởng anh ngốc chắc? Anh sẽ không đi một mình đến đó đâu. Long gia và Lư gia đã cài cắm không ít tâm phúc ở đó, anh cảm thấy là bọn họ đang âm thầm dốc sức điều anh tới đó, rất có thể là có sắp đặt gì đó.”
“Bọn họ cứ âm thầm giở trò sau lưng sao?” Giang Tiêu tức giận, “Anh Tích Niên, vậy anh chỉ điều mỗi Cương Tử tới đó thì có ý nghĩa gì? Điều thêm hai người nữa đi!”
“Ngoài chức vụ tại Kinh Trung Nhất khu ra, trong bóng tối anh vẫn là đội trưởng của bọn họ, bọn họ vẫn là đội viên của anh. Tới Kinh Trung Nhất khu, một mình Cương Tử đi theo là đủ rồi, có việc gì thì anh lại dẫn người tới vây đánh.” Mạnh Tích Niên nói với vẻ cực kỳ bất hảo.
Giang Tiêu nhịn không được bật cười.
“Xem ra anh đã hoàn toàn không còn bài xích việc bị điều tới Kinh Trung Nhất khu rồi nhỉ.”
Mạnh Tích Niên ghé lại gần, trộm hôn một cái, hạ thấp giọng nói: “Bởi vì chúng ta phát hiện, có không ít con cá giấu rất sâu, có thể đang ở Nhất khu, cho nên anh vào đó là vừa đúng lúc.”
Đi bắt cá.
Giang Tiêu cạn lời.
Thì ra lại là vì nhiệm vụ.
“Còn người họ Lâm kia thì sao?”
“Người này tên là Lâm Đại, rất có khả năng liên quan đến kênh tiêu thụ hàng hóa của ASK. Bây giờ Lăng Vân đang theo dõi hắn, yên tâm đi. Ngày mai em cũng nói với Thành Thành một tiếng, tránh làm ảnh hưởng đến cậu ấy và Hạ Vũ.”
“Cậu ấy nói sau khi cậu kết hôn sẽ cầu hôn Hạ Vũ.”
“Vậy thì tốt quá.”
“Anh không ngạc nhiên chút nào sao?”
“Ngạc nhiên cái gì? Anh con cái đề huề cả ba đứa rồi, cậu ta vẫn độc thân, sau này già yếu cô đơn, chẳng lẽ muốn con cái chúng ta nuôi cậu ta à? Cậu ta nghĩ hay quá nhỉ, mau kết hôn rồi tự đẻ đi.” Mạnh Tích Niên hừ một tiếng.
Giang Tiêu lập tức cười ngất.
Lại còn cân nhắc tới mức này sao?
Đám cưới của tam công tử Thôi gia quả thực rất chấn động, thu hút rất nhiều truyền thông.
Bà Thôi muốn làm cho thật thể diện, nhưng vì giấc mơ trước đó của Giang Lục thiếu nên họ vẫn tăng cường thêm không ít bảo vệ, các phóng viên cũng đều đã được sàng lọc kỹ lưỡng, cảm thấy có vấn đề đều không cho vào.
Đám cưới thực ra đã được chuẩn bị từ trước.
Nhưng thời gian vẫn khá gấp rút, bà Cừu cũng phải đến tận ngày hôm nay, khi nhìn thấy Cừu Lê Bạch mặc bộ tiểu phượng tiên màu sắc hỷ khánh, mới có cảm giác chân thực là con gái sắp gả đi thật rồi.
Bà thực sự lo lắng hôn sự sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Thôi gia mời rất nhiều người, thân bằng cố hữu phía Cừu gia tuy không đông bằng Thôi gia, nhưng cũng ngồi kín ba bàn.
Tại khách sạn lớn Kinh Thành, khắp nơi đều được trang hoàng hỷ khí ngập tràn.
Rất nhanh, Thôi Chân Quý sắp sửa đi đón Cừu Lê Bạch tới.
Còn Thôi Chân Sơ và Giang Lục thiếu ngồi trong đại sảnh, vẫn có chút khẩn trương.
“Em có nên ngồi xuống bàn cuối kia không? Chỗ này cách sân khấu hơi gần, lát nữa khoảng cách với anh ấy lại quá gần.”
Ở bên cạnh Thôi Chân Quý, liệu có làm anh ấy lại thấy khó chịu gì không?
Giang Tiêu nắm lấy tay bà, buồn cười nói: “Mẹ, mẹ là em gái ruột của tiểu cửu cửu, ngồi bàn cuối cùng thì ra thể thống gì nữa?”