Giang Tiêu khi nhìn rõ đứa trẻ này liền cảm thấy có chỗ nào đó kỳ quái.
Không phải vì đứa trẻ này trông không đẹp, mà là nó trông quá đỗi xinh đẹp. Mới nhỏ tuổi như vậy mà chân mày đã thanh tú rõ ràng, môi hình dáng tuyệt mỹ, đôi mắt đen láy, sâu thẳm, khí chất trầm tĩnh.
Trông thật sự không quá giống một đứa trẻ năm tuổi, mà ngược lại giống một thiếu niên mười hai, mười ba tuổi hơn.
Nghĩ tới đây, Giang Tiêu liền hiểu vì sao mình lại cảm thấy kỳ quái.
Cô vốn tưởng rằng mình sẽ gặp một cô bé nhỏ nhắn đáng yêu, trông thật tội nghiệp, nhưng đứa trẻ trước mắt này, nhìn thế nào cũng cho cô cảm giác của một thiếu niên, một thiếu niên nhỏ tuổi có khí chất trầm ổn.
Đường nét gương mặt của bé cũng không phải kiểu mềm mại đáng yêu, mà là kiểu thanh tú, tuấn nhã, toát lên vẻ hào sảng, anh khí.
Nói là một cô bé, chi bằng nói là một "tiểu chính thái" vô cùng tuấn tú thì đúng hơn.
Họ xác định là không nhầm chứ?
Là cô bé thật sao?
Đây là một loại cảm giác, cũng không chỉ vì vẻ ngoài của Hoắc Linh.
Hoắc Linh cũng đang lẳng lặng nhìn cô.
Giang Tiêu hạ ba lô xuống, nhẹ nhàng vẫy vẫy: "Linh Linh, chị là Giang Tiêu, chị có mang quà cho em, bây giờ lấy ra cho em nhé?"
Đứa trẻ đột nhiên lên tiếng.
"Có phải chị đã nhìn ra em không phải con gái rồi không?"
Chiếc ba lô trong tay Giang Tiêu suýt chút nữa rơi xuống đất.
Cô thật sự bị kinh ngạc rồi.
Hóa ra, Hoắc Linh thật sự không phải cô bé sao? Là một cậu bé?
Thế nhưng, Hoắc Phẩm Tư đâu có nói với cô điều này, chẳng lẽ một đứa trẻ năm tuổi như vậy, lại giấu được tất cả mọi người trong Hoắc gia sao?
Giang Tiêu đặt ba lô xuống, tạm thời cũng không bận tâm đến chuyện quà cáp nữa.
Quà của cô là chuẩn bị cho cô bé, con trai nhỏ chưa chắc đã thích.
"Chị có thể lại gần hơn chút không?" Cô hỏi ý kiến Hoắc Linh.
"Trên người chị có mùi rất dễ chịu, chị có thể qua đây."
Mùi dễ chịu?
Cô được cho phép rồi đây.
Giang Tiêu bèn bước tới.
"Chị ngồi cái bàn kia đi." Đứa trẻ chỉ vào chiếc bàn nhỏ của nó, "Ghế ở đây đối với chị có thể hơi thấp, ngồi bàn đi, cái bàn đó rất chắc chắn."
Đây là lời nói của một đứa trẻ sao?
Giang Tiêu bỗng nhiên có chút chờ mong con của mình lớn lên.
Nhìn thế này thật đáng yêu quá đi.
"Không cần đâu, chị ngồi cái ghế này là được, chị không nặng, sẽ không làm hỏng ghế đâu."
Giang Tiêu kéo chiếc ghế trước bàn học lại rồi ngồi xuống bên cạnh giường của bé.
Nhìn Hoắc Linh ở khoảng cách gần như vậy, càng cảm thấy người Hoắc gia thật đúng là mù quáng.
Rõ ràng là một cậu bé cực kỳ tuấn tú mà.
Tuy nhiên, ở độ tuổi này có lẽ khó phân biệt nam nữ, họ có lẽ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cô bé trong nhà thực ra lại là một cậu bé.
Giang Tiêu vươn tay: "Vậy, chúng ta bắt tay một cái, chính thức làm quen nhé?"
Đứa trẻ do dự một chút, rồi vẫn vươn tay ra.
Nhưng có thể thấy động tác của bé rất chậm, chắc là vẫn còn chút bất an. Giang Tiêu kiên nhẫn chờ đợi, cho đến khi tay bé chạm vào tay cô.
Sau đó bé khẽ "ư" một tiếng, vô cùng kinh ngạc nhìn Giang Tiêu.
"Chị không thấy tay em có điện sao? Không đau à?"
"Sao lại nói vậy? Tay em lẽ ra phải có điện sao?" Giang Tiêu nhẹ nhàng nắm lấy tay bé, chỉ cảm thấy tay bé rất ấm.
"Ừm, phải. Nhị thúc nói có lẽ là do em bị tĩnh điện nhiều."
"Vậy bây giờ chị không bị điện giật, chỉ thấy tay Linh Linh rất ấm thôi."
"Chị thật kỳ lạ." Đứa trẻ mím mím môi, nhìn ánh mắt cô nghiêm túc và chân thành, "Em có thể nghiêm túc nói chuyện với chị, chị có thể tin tưởng được."
"Em chắc chắn là chị có thể tin tưởng được sao?"
"Đúng, bắt tay rồi là có thể khẳng định." Đứa trẻ nói: "Còn nữa, thực ra em không gọi là Hoắc Linh, tên bố đặt cho em là Kình, Hoắc Kình."