Trước đó, sau khi biết Phàn Nhàn và Giang Tiêu không cùng một chiến tuyến, anh ta vẫn luôn cảm thấy trong lòng bất an, cảm giác như đang làm việc cho đối thủ của Giang Tiêu vậy.
Nhưng anh lại tự thuyết phục bản thân, dù sao cũng chỉ là một công việc mà thôi, việc anh làm cũng là việc ở nhà sách, đâu có phải đi làm chuyện gì có lỗi với Giang Tiêu thay cho Phàn Nhàn đâu.
Việc này Giang Tiêu chắc cũng hiểu được, không đến mức so đo đâu.
"May mà?" Đinh Hải Cảnh đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười.
"Tôi muốn hỏi một chút, công việc của anh ở nhà sách trước đây thế nào? Làm có vui vẻ không?"
"Nói thật, tuy không bằng lúc ở bên cạnh Tiểu Khương, nhưng tôi thấy cũng khá tốt rồi, so với mấy việc bên ngoài thì chắc chắn là tốt hơn nhiều. Khách đến nhà sách toàn là người có văn hóa, ngay cả bọn trẻ cũng rất lễ phép, lại còn rất tôn trọng tôi, gặp mặt đều gọi một tiếng anh La."
La Vĩnh Sinh vừa nói vừa cười, "Cũng coi như là tôi may mắn đi, tìm được công việc tốt như vậy. Nếu như..."
Anh liếc nhìn Đinh Hải Cảnh một cái, nói tiếp, "Thực ra tôi cũng muốn làm ở nhà sách mãi, sau này nhắc đến với phụ huynh của bọn trẻ, họ cũng sẽ thấy công việc của tôi có mặt mũi, nói ra nghe được."
Nhưng, nếu Giang Tiêu muốn anh quay về, anh sẽ không chút do dự mà từ bỏ nhà sách.
Câu này, La Vĩnh Sinh hơi ngại không dám nói ra.
Nhưng anh tin rằng, nếu mục đích lần này của Đinh Hải Cảnh là chuyện đó, chắc chắn anh ta sẽ nhanh chóng nói ra thôi.
"Có lẽ anh phải đổi công việc này rồi." Đinh Hải Cảnh nói.
La Vĩnh Sinh nhìn anh, chờ câu nói tiếp theo.
Chẳng lẽ thực sự là muốn anh quay về bên cạnh Giang Tiêu sao?
"Lão La, kinh thành chắc không hợp với anh lắm, anh không muốn về quê sao? Ít nhất còn có thể ở cùng người nhà."
"Về quê sao?" La Vĩnh Sinh ngẩn người. "Nhưng mà..."
"Trước đây anh luôn đi giúp nhà sách tuyên truyền phải không? Hơn nữa, là Phàn Nhàn đưa cho anh một danh sách đúng không?"
"Đúng, là vậy, nhưng mà, thay nhà sách tuyên truyền không phải là chuyện rất bình thường sao? Cái này, tôi cũng đâu có làm gì sai đâu."
"Vậy anh có thấy, những người đó đều rất khách khí với anh không?"
"Không sai, tôi vừa mới nói rồi đó, người đọc sách ai mà chẳng lễ phép, hơn nữa người lớn trong nhà của bọn trẻ cũng là tấm gương tốt, chuyện này..."
La Vĩnh Sinh nói đến đây thì đột nhiên phản ứng lại, sắc mặt thay đổi.
"Có phải đã xảy ra chuyện gì không? Những việc tôi làm, có phải là không đúng? Có vấn đề gì sao?"
"Đúng, nhà sách trước đây có vấn đề, suýt chút nữa là xảy ra chuyện, nhưng hiện tại đã bị nhắm tới rồi." Đinh Hải Cảnh nhíu mày, "Danh sách mà Phàn Nhàn đưa cho anh lúc trước, anh không thấy những người đó toàn là phú quý, quyền thế sao?"
"Nhưng cô Phàn nói, vốn dĩ người mua nổi sách, đọc nổi sách chính là những người đó, cho nên việc này là tuyên truyền có mục tiêu, không có gì sai cả." La Vĩnh Sinh ngơ ngác.
"Đạo lý này đúng là không sai, cái sai chính là mục đích của cô ta không thuần túy, động cơ không lương thiện. Lần này là đại công tử nhà Lê tổng minh quan suýt chút nữa xảy ra chuyện, chuyện này mà thực sự xảy ra, anh nghĩ..."
Giang Tiêu sẽ tha cho anh ta sao?
Tính cách của Giang Tiêu, đâu có quan tâm gì đến chuyện liên lụy đúng sai đâu.
Mặt La Vĩnh Sinh suýt chút nữa tái mét.
"Lê Tuấn Văn?"
"Ừm."
Tay La Vĩnh Sinh run lên.
Nói đi cũng phải nói lại, Lê Tuấn Văn thực sự là do anh lôi kéo đến nhà sách. Lúc đó anh vốn dĩ định đi lôi kéo những học sinh khác của trường đó, thấy Lê Tuấn Văn nên anh nhận ra, trong phút chốc liền nghĩ, nếu đến cả Lê Tuấn Văn mà cũng đến được nhà sách, với thân phận của cậu ta chắc chắn sẽ kéo theo nhiều người khác đến, cho nên anh mới tiến lên phát tờ rơi tuyên truyền cho Lê Tuấn Văn.