Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 22150 | 4 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6100
Quả Nhiên Là Đào Hoa Kiếp

❊ ❊ ❊

“Từ Tây Đô đến?” Giang Tiêu nheo mắt lại, suy tính một chút, đột nhiên trong đầu loé lên tia sáng, “Là ai sai khiến ngươi làm chuyện này?”

“Chỉ là một người đàn ông, tôi cũng không biết tên anh ta là gì, cũng không biết anh ta là ai.” Người kia nói.

“Thật không?” Giang Tiêu cười khẩy một tiếng, “Ngươi nói là có người muốn chặt ngón tay ngươi đúng không? Họ bảo muốn chặt mấy ngón?”

“Cô muốn làm gì?” Người đàn ông kia kinh hãi nhìn Giang Tiêu.

Không phải chứ? Người phụ nữ này chẳng lẽ thật sự độc ác đến thế sao?

Mạnh thiếu còn chưa lên tiếng, tại sao người phụ nữ đã làm mẹ này lại có thể độc ác như vậy?

“Tôi chỉ muốn cho ngươi biết, thật ra người khác có thể chặt ngón tay ngươi, thì chúng tôi cũng có thể làm vậy.” Giang Tiêu nói, “Hơn nữa, những kẻ ngươi tìm tới để mang vòng hoa đến đây, tôi dự định sẽ nhốt bọn chúng một ngày, đợi đến khi bọn chúng đói đến mức hoa mắt chóng mặt không còn sức để đi, thì sẽ đưa bọn chúng đến núi hoang. Đến lúc đó nếu chẳng may gặp phải thú hoang, bọn chúng mà không chạy nổi thì đó là do số bọn chúng xui xẻo, ngươi nói xem có phải không?”

“Nhưng mà, cho dù bọn chúng chạy được, muốn dựa vào hai chân đi bộ từ núi hoang về, chắc cũng đủ mệt rồi. Ngươi nói xem liệu bọn chúng có vì thế mà chết đói hay ngất xỉu ở ngoài đó không?”

Những lời Giang Tiêu nói thật sự khiến người đàn ông kia bắt đầu run rẩy.

“Tôi thực sự không biết người đó là ai...”

“Thật sự không biết sao? Vậy ngươi biết giọng nói của hắn là giọng vùng nào chứ? Biết hắn từ đâu tới chứ?”

Sự dồn ép này của Giang Tiêu làm mặt kẻ kia tái mét.

Nếu không phải biết người kia không phải người địa phương Kinh Thành, chắc Giang Tiêu đã không hỏi như vậy đúng không?

Vậy nên, thật ra cô đã biết cái gì đó rồi sao?

Đinh Hải Cảnh bọn họ thẩm vấn cũng chỉ hỏi đến đây, người đàn ông này sống chết khẳng định hắn thật sự không biết, chỉ thừa nhận là hắn lái xe chở những vòng hoa đó vào, sau đó giao cho đám người kia, bảo bọn chúng tới đây gây rối.

“Có nói hay không?” Giang Tiêu bước tới, giả vờ đá một cước.

Người kia thấy bộ dạng cô như vậy thì thật sự sợ hãi, vội vàng khai ra.

“Là từ Tây Đô tới! Người đó là từ Tây Đô tới!”

Tây Đô.

Hơn nữa vòng hoa này không phải gửi cho Thôi Chân Quý, mà chỉ đích danh gửi cho Cừu Lê Bạch, vậy rõ ràng chính là Lam tam tiểu thư rồi.

Một người đàn ông từ góc khuất không xa đi ra.

Vị thân thích nhà họ Cừu này vừa nhìn thấy hắn liền sợ đến mức lảo đảo.

“Hà, Hà đội trưởng?”

“Người này tôi biết,” Hà Chiến bước tới, nói, “Người có thể tìm được hắn, sai hắn tới đây quấy rối hôn lễ, chắc chắn là Lam Tam.”

Giang Tiêu cũng đã đoán ra là Lam Tam rồi, chỉ là bây giờ càng xác định hơn mà thôi.

“Lam Tam đúng là...” Cô nghiến răng nghiến lợi, “Tại sao đến giờ vẫn không chịu từ bỏ chứ?”

“Cô ta bây giờ chắc là không cam tâm, không muốn nhìn thấy người đàn ông mình si mê cưới người phụ nữ khác.” Hà Chiến nói.

“Tôi nhất định không tha cho Lam Tam.”

Hôm nay nếu không phải bọn họ ngăn lại, để mặc cho bọn chúng thật sự mang vòng hoa đến trước mặt Cừu Lê Bạch, thì chắc chắn sẽ khiến cô tức đến hộc máu, hơn nữa nhà họ Cừu cũng sẽ trở thành trò cười trước mặt những người thân thích này.

Hơn nữa đây là do đào hoa kiếp của Thôi Chân Quý gây ra, nói không chừng còn ảnh hưởng đến tình cảm giữa bọn họ.

Mới kết hôn đã ầm ĩ thế này, sau này cả đời dài đằng đẵng thì sống tiếp thế nào?

“Đã một thời gian không liên lạc với phía Lam Bảo Uyển rồi, chúng ta có thể đi hỏi thử xem, gần đây Lam Tam đang làm gì.” Mạnh Tích Niên thì thầm bên tai cô.

Giang Tiêu gật gật đầu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6829
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.