Giang Tiêu nghe lời của Hoắc Kình, mất nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn lại được.
Bởi vì cô phát hiện Hoắc Kình không giống với khứu giác linh mẫn siêu thường như Thôi Chân Sơ.
Thôi Chân Sơ ngửi được tất cả những mùi vị tồn tại thực sự, vì khứu giác quá nhạy bén, gần như phóng đại gấp mấy chục lần hay hàng trăm lần những gì người bình thường có thể ngửi thấy hoặc không thể ngửi thấy.
Thế nhưng những gì Hoắc Kình nói, nói là "ngửi" thấy, chi bằng nói là cảm nhận được thiện ác của người này thì đúng hơn.
Bản chất con người ban đầu, cơ bản nhất, đều không tính là thiện.
Mỗi người ít nhiều đều từng làm chuyện xấu, lớn hay nhỏ. Nếu như hoàn toàn mổ xẻ lòng người ra, ngoại trừ những đứa trẻ sơ sinh chưa biết sự đời, không có ai là hoàn toàn trong sạch không tì vết.
Bao gồm cả chính cô.
Mỗi người đều có tư tâm và dục vọng.
Cho nên, Hoắc Kình không thích mùi vị của người trưởng thành, sự bài xích này hẳn là thiên bẩm, cũng không thể giải thích được.
Tuy nhiên, những điều này có lẽ nên có thể dùng một số yếu tố bên ngoài để đè nén xuống.
Ví dụ như cô.
Hoắc Kình cảm thấy mùi vị của cô dễ ngửi, chính là vì cô có một cái không gian như vậy, mùi hương của hoa cỏ và dược liệu trong không gian, còn có trái cây, thậm chí là mùi vị của nước linh tuyền, tất cả đều quá dễ ngửi, cộng thêm chính bản thân cô cũng quả thực không phải là người đại ác, cho nên mới chiếm được chút lợi thế, khiến Hoắc Kình cảm thấy mùi vị của cô dễ ngửi.
Mà sự tin tưởng tuyệt đối của Hoắc Kình dành cho cô, hẳn cũng là dựa vào mùi vị như vậy để phán đoán.
Hoắc Phẩm Tư cũng là một người đàn ông nhìn rất quang minh lỗi lạc, hơn nữa lại là nhị thúc của cậu bé, hai ba năm nay hẳn là vẫn luôn đối xử rất tốt, rất bao bọc Hoắc Kình, cho nên Hoắc Kình chỉ cảm thấy mùi vị của ông ấy không quá dễ chịu thôi, chứ cũng không bài xích lắm.
Còn về việc cậu bé nói tay chạm vào người khác sẽ có dòng điện, đó mới hẳn là thiên phú dị thường thực sự mà cậu bé biểu hiện ra ngoài, có lẽ cũng chính vì điều này đã thu hút kẻ săn mồi.
Có hai phương diện thiên phú dị thường này, Hoắc Kình không muốn ra ngoài tiếp xúc với người khác cũng chẳng có gì lạ.
Dù sao ngửi mùi thì cậu bé không thích, chạm vào người khác thì đối phương có thể bị thương.
Vậy thì chi bằng cứ tự mình trốn kỹ cho xong.
Giang Tiêu lướt nhìn qua những cuốn sách trên giá của cậu bé, phát hiện những cuốn sách cậu xem đã vượt xa những gì một đứa trẻ năm tuổi bình thường có thể đọc.
Những tác phẩm kinh điển đại loại như thế cơ bản đều có đủ.
"Những cuốn sách này cháu đều đọc hiểu sao?"
"Đa số đều đọc hiểu, chữ nào không hiểu cháu sẽ tra từ điển, cháu biết tra từ điển từ lúc ba tuổi rồi. Hơn nữa bố mẹ cháu rất giỏi, nhị thúc nói, chỉ số thông minh của họ đều rất cao, mà bố cháu hồi nhỏ còn là thần đồng nữa cơ."
Cho nên, chỉ số thông minh là có di truyền sao?
Giang Tiêu trầm ngâm một lát.
Đứa trẻ này, nếu thực sự không thể đi học, cứ nhốt mình lại như vậy, thì đúng là quá lãng phí tài năng của nó.
Hơn nữa, dù là đứa trẻ thông minh đến đâu, hoàn toàn không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, sau này ít nhiều gì cũng sẽ có những khiếm khuyết.
Con người là động vật quần cư, không thể nào thực sự cô độc một mình tách biệt giữa đất trời được.
"Cô nói cô tên là Giang Tiêu đúng không?" Hoắc Kình hỏi cô.
"Đúng vậy." Giang Tiêu lấy giấy bút trên bàn học của cậu bé, viết tên mình cho cậu xem.
Hoắc Kình mím môi, nhìn một lúc mới nói, "Chữ của cô rất đẹp."
Giang Tiêu đã nhìn thấy mấy chữ trên cuốn vở của cậu bé, đối với một đứa trẻ năm tuổi mà nói, viết cũng đã rất khá rồi. "Chữ của cháu cũng rất đẹp mà."
Hoắc Kình lắc đầu.
"Không được, không đem ra ngoài được."
Giang Tiêu bật cười khúc khích.
Đứa trẻ năm tuổi, chữ viết đã phải "đem ra ngoài được" rồi sao?
"Nhị thúc tìm cho cháu sách luyện chữ, chữ rất bình thường, cháu luyện cũng chẳng thấy có ý nghĩa gì mấy. Tuy nhiên, chữ của cô tuy đẹp, nhưng ít nhiều vẫn hơi thiên về nét mềm mại, cháu muốn học loại phông chữ cứng cáp, lạnh lùng cơ."