Giang Tiêu có thể nhìn ra được, việc đột nhiên xuất hiện thêm một người thân khiến tâm tư Phòng Ninh Quyết có chút lay động, nhưng cậu ta cũng chưa chắc đã có thể thực sự coi đối phương là người thân ngay bây giờ.
"Dù sao thì sau khi nghe tin bố mẹ tôi đều đã chết, hắn liền nói, đã như vậy thì ân oán gì cũng xóa bỏ tất cả. Hắn nói sau khi trở về Tây Đô sẽ vứt bỏ Lam Tam, hơn nữa, qua một thời gian nữa sẽ gửi cho tôi một tin tức, tin tức liên quan đến ông già nhà tôi."
Ông già, chính là Phòng lão.
Chẳng lẽ là Tam Hào Phố biết tin tức của Phòng lão?
Hay là biết bí mật gì của ông ấy?
Tin tức mà Tam Hào Phố gửi đến như vậy có thể tin được không?
"Hắn tên là gì?"
"Không biết, hắn cũng không nói cho tôi biết tên, chỉ đưa cho tôi một địa chỉ và một số điện thoại, nói là nếu cần liên lạc khẩn cấp thì có thể tìm hắn. Nhưng hôm nay tôi đã gọi số điện thoại đó, đầu dây bên kia cứ mãi không có ai nghe máy."
"Cậu cảm thấy hắn có ác ý với cậu không?"
"Cái này thì không. Tuy nhiên, hắn có nhắc đến cô." Phòng Ninh Quyết nhìn Giang Tiêu, "Đây cũng là điều tôi muốn nói với cô trong lần này."
Giang Tiêu ngẩn người.
"Nhắc đến tôi chuyện gì?"
"Hắn nói, nếu một ngày nào đó cô muốn mua tin tức từ Tam Hào Phố, hắn có thể tặng không cho cô một tin, nhưng là trước đó, bọn họ đã bán ra một tin tức liên quan đến cô, hy vọng cô đừng để bụng."
Giang Tiêu nhíu mày.
Nghe thấy lời này, tâm trạng cô thực sự chẳng thể gọi là tốt.
Tam Hào Phố bán một tin tức liên quan đến cô?
"Hắn có nói là tin tức gì không?"
"Không, hắn nói tiệm của bọn họ cũng có quy tắc của tiệm, cho nên cái gì không nên tiết lộ thì sẽ không tiết lộ nửa lời."
Cậu ta thực sự đã thử đủ mọi cách, đối phương căn bản không để lộ cho cậu ta chút manh mối nào, không nói cho cậu ta biết rốt cuộc thông tin liên quan đến Giang Tiêu là gì.
"Nhưng tôi nghe ý của hắn, tin tức này chắc chắn không phải chuyện tốt gì đối với cô, cho nên mấy ngày nay cô nhất định phải cẩn thận một chút."
Phòng Ninh Quyết vốn cũng không phải là người hay quan tâm đến người khác, giờ có thể nghe được một câu quan tâm như vậy từ cậu ta, Giang Tiêu đã cảm thấy vô cùng hiếm có.
"Được, tôi biết rồi. Còn cậu thì sao?"
"Tôi cái gì?"
"Cậu chắc chắn hắn sẽ không ra tay với cậu nữa?"
"Sẽ không."
"Vậy còn vệ sĩ của cậu?"
"Không sao, chỉ là đối phương quá mạnh thôi." Phòng Ninh Quyết nhìn có vẻ thực sự không có gì lo lắng.
Giang Tiêu đứng dậy, "Cậu đợi một chút."
Cô ra ngoài một lúc, lúc quay lại thì đưa cho cậu ta một chuỗi hạt ngọc.
"Đeo vào đi, bùa bình an đấy."
Phòng Ninh Quyết cảm thấy vô cùng ghét bỏ, "Đàn ông con trai đeo cái này không phải hơi ấu trĩ sao?"
Cái thứ bùa bình an này thì có tác dụng gì?
Đây chẳng phải là lừa trẻ con sao?
Hơn nữa, mỗi hạt ngọc đều đặc khít, bùa bình an ở đâu? Cả chuỗi hạt này chính là bùa bình an ư?
"Bảo cậu đeo thì đeo đi, sao mà nói nhảm nhiều thế?" Giang Tiêu trừng mắt nhìn cậu ta.
Phòng Ninh Quyết bĩu môi, nhưng vẫn đeo chuỗi hạt ngọc lên.
Đeo xong còn giơ tay lên xoay xoay ngắm nghía. Giang Tiêu cảm thấy nếu mình không nhìn nhầm thì trông cậu ta rõ ràng là khá hài lòng.
Không phải cô tự khoe, mấy chuỗi hạt ngọc này của cô thực sự rất đẹp, đồ xuất phẩm từ không gian, không phải ngọc bình thường, thế nào cũng là loại trắng cấp một, nhìn chất ngọc vô cùng tinh tế.
Cho nên chỉ là ngắm nhìn một chuỗi vòng tay bằng ngọc, đeo lên thực ra cũng rất đẹp.
Loại dành cho đàn ông, cô đã chọn những hạt lớn, trông cũng không chút rẻ tiền.
Trước kia cô từng đưa bùa bình an cho Phòng Ninh Quyết, nhưng cậu ta không đeo, có thể là do cô không nói rõ.