Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 22327 | 4 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6232
Có Phát Hiện

❊ ❊ ❊

"Diệc Hi đang ở đây, tôi đang trò chuyện với cậu ấy thì cậu ấy nhắc tới một nơi như vậy. Tôi cũng vì cậu ấy nói nên mới nhớ ra, khu Thất Đạo Hạng kia rất khớp, anh dẫn Lão Đinh đi cùng đi."

"Được, vậy chúng tôi lập tức xuất phát ngay đây." Giang Tiêu vốn mới vào nhà không lâu, nhưng giờ đã biết địa điểm rồi, đương nhiên phải nhanh chóng lên đường.

Mạnh Tích Niên cúp điện thoại, Ngụy Diệc Hi nhìn anh, không nhịn được hỏi: "Thực sự để Giang Tiêu đi chấp hành nhiệm vụ sao? Không lo lắng cho cô ấy à?"

"Ở kinh thành, hơn nữa chỉ là tìm người, cô ấy không có vấn đề gì đâu." Mạnh Tích Niên nói: "Đôi khi để cô ấy làm chút việc cô ấy sẽ vui hơn."

Ngụy Diệc Hi lắc đầu bật cười.

"Tôi lại không hiểu nổi anh rồi."

"Tôi với Tiểu Tiểu thực ra đã có rất nhiều cơ hội kề vai sát cánh chiến đấu, tôi cảm thấy luôn có cơ hội như vậy cũng không tệ, sẽ không khiến cô ấy bắt đầu mòn mỏi nơi gia đình con cái. Tôi và cô ấy cũng sẽ luôn có chủ đề chung và mục tiêu chung, anh không thấy như vậy tình cảm của chúng tôi sẽ luôn tốt đẹp, không dần chuyển sang những con đường khác sao?"

"Không ngờ, anh lại có tâm tư như thế."

"Khi còn bé tôi đã từng nghĩ đến chuyện này rồi."

Mạnh Tích Niên cười rất nhạt.

Trước kia anh đã sớm nhìn thấu cách cư xử giữa cha mẹ mình.

Cho nên, bây giờ có thể cưới được người vợ như Giang Tiêu, người có thể theo kịp bước chân anh, gắn kết chặt chẽ với công việc của anh, anh cảm thấy vô cùng may mắn, và tuyệt đối sẽ không để cô dần dần chỉ giống như một bà nội trợ.

Họ phải cùng nhau đi suốt cuộc đời này.

Ngụy Diệc Hi có chút khó hiểu: "Nhưng anh không sợ cuộc sống và công việc của hai người gắn kết quá chặt chẽ, hai người không còn chút cảm giác mới mẻ nào sao?"

"Cứ như là không biết gì thì sẽ có cảm giác mới mẻ vậy." Lần này Mạnh Tích Niên cười chân thành hơn: "Những việc chúng ta phải đối mặt đều được làm mới mỗi ngày, yên tâm đi, tương lai còn dài như vậy, người và việc gặp phải đều sẽ là mới mẻ, chúng ta cùng nhau nhìn người khác là được rồi."

Anh đứng dậy, vỗ vỗ vai Ngụy Diệc Hi: "Anh độc thân, không hiểu đâu."

Ngụy Diệc Hi thấy nghẹn lòng.

Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh dắt theo Đại Phong cùng xuất phát đi đến Thất Đạo Hạng.

Đến nơi thì đỗ xe, dắt Đại Phong xuống xe.

Bây giờ trên người Đại Phong hoàn toàn không còn vết thương, bộ lông trơn bóng mượt mà, trông ngược lại khá là uy phong lẫm liệt.

"Nếu Hoàng Khôn còn ở đây, nó sẽ nhận ra Đại Phong." Đinh Hải Cảnh hạ thấp giọng nói với Giang Tiêu.

"Cho dù không có Đại Phong, có lẽ hắn cũng nhận ra tôi thôi." Giang Tiêu nói: "Dù sao chúng ta cũng biết hắn trông như thế nào, nếu phát hiện ra hắn, trực tiếp ra tay bắt người!"

"Ừ, cô cẩn thận chút."

"Mà này, Lão Đinh, anh không có dự cảm gì sao? Ví dụ như lát nữa chúng ta có bắt được người hay không chẳng hạn."

Đại Phong đi phía trước vừa đi vừa dừng, Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh đi theo phía sau, đồng thời cũng đề cao cảnh giác chú ý xung quanh.

Đinh Hải Cảnh đối với cái ảo giác cho rằng mình cái gì cũng có dự cảm này của cô có chút bất lực.

Anh đâu phải cái gì cũng cảm nhận được đâu.

Ngay khi anh chuẩn bị nói chuyện, Đại Phong đột nhiên sải chân lao về phía trước.

"Theo kịp!"

Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh giật nảy mình, biết chắc chắn là nó đã phát hiện ra điều gì đó, hai người cũng sải bước đuổi theo.

Đại Phong lao đến một căn hộ nhỏ, đó là một căn hộ nhỏ ba tầng, một tầng có thể có ba bốn căn phòng, Đại Phong lao lên cầu thang.

Giang Tiêu và Đinh Hải Cảnh lập tức cũng đuổi theo.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6934
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.