"Kết quả đứa trẻ đó thân phận không đơn giản, phụ huynh đối phương tức giận, lập tức phái người tìm tới Chu Tiểu Quý và tên bạn đồng hành của cậu ta, hình như cũng người thôn Chu gia, tên là Chu Vượng. Chu Tiểu Quý lanh lợi hơn, nghe thấy động tĩnh không ổn liền bỏ chạy, còn Chu Vượng thì bị bắt rồi."
Đinh Hải Cảnh châm chọc nói: "Nhà đó tìm tới Chu gia, lôi thẳng cha của Chu Tiểu Quý đi, nói muốn giải quyết chuyện này thì để Chu Tiểu Quý đích thân tới nhận lỗi. Kết quả Chu Tiểu Quý chẳng thèm quan tâm tới cha mình, tự mình leo lên tàu hỏa chạy tới kinh thành."
"Quả là một đứa con hiếu thảo." Giang Tiêu lạnh mặt nói: "Vậy tại sao họ lại tìm tới nhà bà ngoại?"
"Chuyện này Chu Tiểu Quý cũng không rõ lắm, cậu ta nói hình như trước đây không lâu mới biết nhà mình còn có người thân này, nhưng lúc đó cha cậu ta dường như không nói tới chuyện nhận người thân, bảo là đối phương mở vườn hoa, thực chất nói toạc ra cũng chỉ là kẻ cày thuê cuốc mướn ngoài đồng, chẳng có tiền đồ gì."
Kẻ cày thuê cuốc mướn... Bà ngoại có biết là mình vốn bị coi thường, bị ghét bỏ hay không?
"Họ đã đánh con nhà ai?"
Ở phía thành phố M, Giang Tiêu ít nhiều cũng có chút quan hệ, người đứng đầu trạm trị an cô đều quen cả, còn có nhà Tiết Lục Cân, những người như Hội trưởng Trịnh, Đới Cương bọn họ vẫn còn ở khu vực liên minh thành phố M mà.
"Cái này Chu Tiểu Quý lại không nói rõ được, bảo là lúc ở đây cậu ta đã chửi bới nhà đó một trận, tôi cũng không biết trẻ con mười bốn mười lăm tuổi thời nay lại có thể chửi người khó nghe tới vậy."
"Việc này để tôi gọi điện hỏi biểu dượng xem sao."
"Tôi cũng thấy thế là thích hợp nhất." Đinh Hải Cảnh gật đầu.
"Hôm nay anh cứ trông chừng cậu ta đi, đừng để nó gây thêm chuyện ở kinh thành."
"Được."
Đinh Hải Cảnh đi thay Quan Thiết Trụ về.
Giang Tiêu lầm bầm, thực ra cô có chút không tình nguyện.
Để Lão Đinh đi trông cái thằng nhãi ranh đó thật là lãng phí.
Nhưng bây giờ cô biết làm sao đây?
Điện thoại gọi về trấn Bình An, tìm được Từ Lâm Giang, vừa hỏi tới Chu Tiểu Quý, Từ Lâm Giang không biết nó đã gây ra chuyện gì, nhưng nhà họ Chu thì vẫn biết.
Hơn nữa, nghe Giang Tiêu nhắc tới nhà họ Chu, anh liền biết chắc chắn là Cát Lục Đào đưa tới chỗ Giang Tiêu, trong lòng tức thì cảm thấy có chút bực bội.
Anh vốn đang bận rộn, trong xưởng ra mắt mấy sản phẩm và bao bì mới, anh đang lựa chọn.
Bây giờ nghe Giang Tiêu nói xong, Từ Lâm Giang biết chuyện này còn phải bàn dài, bèn đặt đồ vật sang một bên, ngồi xuống nói chuyện điện thoại đàng hoàng với Giang Tiêu.
"Người dì kia của nhà họ Cát đã mất rồi, nhưng không biết nhà họ Chu nghe ngóng thế nào lại đánh tiếng tới nhà cô. Khi đó dượng đang bón phân ngoài đồng, đoán chừng người ta thấy dượng là nông dân nên quay đầu bỏ đi. Sau đó lại tìm tới chỗ chúng tôi. Cha đã nói là không thân thiết với họ, chẳng có quan hệ gì cả, không qua lại như người thân nữa, nghĩa là không định nhận cửa thân thích này, chúng tôi vốn tưởng chuyện này cứ thế mà qua, sao lại còn gây ra chuyện thế này?"
Không ngờ còn truyền tới tận kinh thành?
"Chu Tiểu Quý hiện đang ở chỗ tôi, tôi đoán nhà họ Chu sẽ còn tìm người nhờ vả ở bên đó, biểu dượng, chuyện này ông cũng nên chuẩn bị tâm lý đi."
"Được, tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ nói với cha mẹ trước, bảo họ tới thành phố M một chuyến, tôi thấy cần phải tìm dượng và cô để nói chuyện."
Rõ ràng là người rất thật thà không có bản lĩnh gì, sao chuyện của ai cũng vơ vào người thế không biết?
Sau khi cúp điện thoại, Từ Lâm Giang liền đi nói chuyện này với Lưu Bội bọn họ.
Lưu Bội tức đến phát điên.
"Chị cả sao có thể như vậy? Phiền phức gì cũng đổ hết lên đầu Tiểu Tiểu? Tiểu Tiểu bây giờ có ba đứa con rồi, chăm sóc còn không xuể ấy chứ!"