"Chị cứ hỏi đi."
"Quách Tiểu Kiến." Giang Tiêu thốt lên cái tên này.
Sau đó cô nhìn thấy Tiểu Kiến sững sờ một chút, rồi mở to mắt đầy kinh ngạc nói: "Tên giống cháu sao?"
"Cháu cũng tên là Quách Tiểu Kiến à?"
Giang Tiêu cũng lộ ra vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, nhưng thực tế trong lòng cô lại càng ngày càng chua xót.
Bởi vì đứa trẻ mà cô đang nhìn thấy lúc này, là một đứa bé hoạt bát hướng ngoại, trông lại thông minh và lễ phép, một đứa trẻ rất đỗi bình thường.
Nụ cười của cậu bé có sức lan tỏa rất lớn.
Thế nhưng trong ký ức của cô, đứa trẻ kia lại tái nhợt gầy gò, tính tình u ám, chưa từng thấy cậu bé cười bao giờ, trong mắt cậu cũng chẳng hề có tia sáng nào.
Ngũ quan vẫn là ngũ quan ấy, nhưng hoàn toàn giống như hai người khác biệt.
Nếu đứa trẻ Tiểu Kiến này chính là đứa trẻ mà cô từng dạy suốt một tháng trước đây, thì chắc chắn cậu bé đã trải qua một chuyện gì đó vô cùng đáng sợ.
Chắc chắn là đã có trải nghiệm bi thảm nào đó, đã mài mòn hết tia sáng trong mắt và nụ cười trên gương mặt cậu bé.
Giang Tiêu đột nhiên cảm thấy rất buồn.
"Chị ơi, cháu không tên là Quách Tiểu Kiến, cháu tên là Hồ Tiểu Kiến cơ."
Quách Tiểu Kiến, Hồ Tiểu Kiến.
Tên giống nhau, chỉ là họ khác nhau mà thôi.
"Chị ơi, bọn cháu chỉ quen mỗi Hồ Tiểu Kiến này thôi, không quen biết Quách Tiểu Kiến kia. Hay là để bọn cháu về nhà hỏi bố mẹ xem sao?"
Hai đứa trẻ còn lại cũng nói. Chúng đều tỏ vẻ rất nhiệt tình.
Giang Tiêu nhớ lại đứa trẻ trước kia luôn ở lì trong nhà, hơn nữa còn luôn ở trên lầu, chính cậu bé thậm chí còn không xuống lầu được, trong nhà dường như cũng không có người bạn nhỏ nào khiến cậu bé muốn nhắc tới.
Nếu là cùng nhau lớn lên, cho dù cậu bé có bị gãy xương đi nữa, thì hai người bạn nhỏ này bây giờ chắc cũng có thể thường xuyên ghé nhà thăm và chơi cùng cậu bé chứ.
Thế mà cô chưa từng thấy hàng xóm qua nhà lần nào.
Giang Tiêu nhớ ra, hình như cô đã từng gặp hàng xóm của họ khoảng hai ba lần. Lúc đó có một người chị hỏi cô cứ ra ra vào vào nhà đó để làm gì, khi nghe cô nói là làm gia sư, người chị đó lúc bấy giờ đã nói gì nhỉ?
Thời gian đã quá lâu, Giang Tiêu nhất thời không nhớ ra được.
Lúc đó cô căn bản là chẳng hề để những chi tiết đó vào lòng.
"Không cần đâu, có lẽ chị nhớ nhầm rồi." Giang Tiêu nhìn Hồ Tiểu Kiến, mỉm cười xoa đầu cậu bé, "Vậy bố cháu họ Hồ nhỉ."
"Đúng vậy ạ, không thì sao cháu lại họ Hồ được?"
Hồ Tiểu Kiến cười ha ha, dường như cảm thấy người chị xinh đẹp này cũng có chút ngốc nghếch.
Nghe tiếng cười ấy của cậu bé, hốc mắt Giang Tiêu nóng lên.
Cô thực sự thấy hổ thẹn rồi.
Nếu thực sự đã từng có một đứa trẻ chịu đủ mọi dày vò như thế, cô đã ở ngay trước mặt cậu bé, thậm chí còn ở bên cạnh suốt một tháng, vậy mà lại không cứu cậu bé, trước đây rốt cuộc cô đã ngu ngốc đến mức nào chứ?
Giang Tiêu trò chuyện với mấy đứa trẻ thêm vài câu, rồi xoay người đi ngược về.
Mạnh Tích Niên nhìn thấy hốc mắt đỏ hoe cùng tâm trạng vô cùng ủ rũ của cô, chỉ đưa tay khẽ vỗ vỗ lên đầu cô.
"Chúng ta về rồi nói tiếp nhé?"
"Được."
Lúc này tạm thời cũng không tra ra được gì nữa, muốn điều tra chuyện khác thì không thể thực hiện ngay ở đây được.
Giang Tiêu dọc đường không nói lời nào, cứ mãi hồi tưởng lại tháng ngày năm đó. Mạnh Tích Niên cũng không ngắt quãng dòng hồi tưởng của cô, anh nhìn ra được tâm trạng của cô rất tệ.
Trở về nhà, Giang Tiêu liền đi vào phòng tranh.
Mạnh Tích Niên thở dài một tiếng, trước tiên đi xem con cái, một lát sau mới đi vào phòng tranh tìm cô.
Giang Tiêu đã nhanh chóng vẽ xong bức phác họa một đứa trẻ.