Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 22327 | 4 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6247
Liễu Ám Hoa Minh

❊ ❊ ❊

“Chuyện từ nhiều năm trước rồi.” Phòng Ninh Quyết cũng rất ngạc nhiên khi chiếc mũ này vẫn còn, “Hồi đó Hoàng Khôn đá Đại Phong một cái, tôi định trêu chọc cậu ta một chút. Hôm đó cậu ta vừa khéo đội một chiếc mũ, tôi thấy dáng vẻ cậu ta có vẻ đắc ý quá nên tìm cơ hội lấy trộm mũ của cậu ta. Nghe nói là mua từ nước ngoài về? Còn tốn không ít tiền nữa. Lúc đó tôi nghĩ giấu mũ trong phòng mình thì chắc cậu ta sẽ tìm, nên tôi nhét nó xuống dưới đáy tủ quần áo của quản gia Phòng.”

“Sau đó tôi quên khuấy mất chuyện này, hôm nay nhớ ra nên thuận miệng nói một câu, quản gia Phòng lại bảo với tôi rằng mấy năm trước ông ấy đã nhìn thấy chiếc mũ đó rồi, lúc ấy thấy bỏ đi hay đốt đi cũng không ổn nên cứ để nguyên trong tủ quần áo.”

Giang Tiêu mở túi ra, quả nhiên thấy bên trong là một chiếc mũ dạ kẻ tối màu, có chút bám bụi.

Cô mừng rỡ nhìn về phía Mạnh Tích Niên.

“Đây thật sự là của Hoàng Khôn sao?”

“Là của cậu ta đấy, hồi đó tôi tận mắt thấy cậu ta tháo mũ đặt lên bàn mà. Nhưng chắc đối với hai người cũng chẳng có tác dụng gì đâu, nhiều năm như vậy rồi, tôi cũng không nhớ nổi rốt cuộc là chuyện từ bao nhiêu năm trước nữa.”

Phòng Ninh Quyết chỉ coi trọng Giang Tiêu, vì muốn tìm đồ vật cá nhân của Hoàng Khôn mà Giang Tiêu đã chuyên môn đến tận cửa tìm cậu, đã tìm được rồi thì dù thế nào cũng phải báo với cô một tiếng, giao đồ cho cô.

Nếu không, nhìn thấy chiếc mũ này chắc cậu đã bảo quản gia Phòng ném đi luôn rồi.

Giờ cậu vẫn không hiểu nổi Giang Tiêu cần đồ cá nhân của Hoàng Khôn làm gì.

Thế nhưng đối với Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên mà nói, đây quả thực là một chuyện vô cùng kích động.

Điều này chứng tỏ điều gì?

Phá giày sắt không tìm được chỗ, đến khi có được thì chẳng tốn chút công sức nào!

Họ vốn tưởng rằng chuyện đến đây là đã đi vào ngõ cụt, ai ngờ lại có một bước ngoặt như vậy đang chờ đợi họ ở đây.

“Quản gia Phòng cũng không biết bị làm sao nữa, một chiếc mũ rách như vậy mà cũng giữ lại. Nhưng ông ấy bảo sau đó chính ông ấy cũng quên mất rồi.”

Nếu không phải hôm nay nhắc tới, quản gia Phòng cũng chẳng nhớ ra chuyện này.

“Tốt quá rồi. Ninh Quyết, cậu nhớ ra rất đúng lúc.” Giang Tiêu lập tức không tiếc lời khen ngợi Phòng Ninh Quyết.

“Chỉ là chiếc mũ rách thế này mà giúp được việc cho hai người sao?” Phòng Ninh Quyết bĩu môi.

Nhưng thực ra Giang Tiêu vui vẻ và khen ngợi cậu như vậy, trong lòng cậu vẫn rất vui.

Mạnh Tích Niên không để cậu hỏi tiếp, “Về đi, bọn tôi cũng phải về rồi.”

“Hứ.”

Phòng Ninh Quyết khinh bỉ anh.

Giang Tiêu đã nói cảm ơn cậu rồi, Mạnh Tích Niên chẳng biểu lộ gì cả mà còn đuổi cậu xuống xe ngay lập tức.

Thế nhưng Phòng Ninh Quyết vẫn xuống xe, quay về xe của mình, quay đầu xe trở về Tư Ninh sơn trang.

U Lăng Vân cũng tiếp tục lái xe.

Tuy nhiên cậu ta cảm thấy rất tò mò, “Lão đại, chị dâu, hai người cần mũ của Hoàng Khôn làm gì vậy?”

Họ thật sự cần, nếu không sao lại tỏ ra vui mừng đến thế?

Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên đương nhiên sẽ không nói cho cậu ta sự thật.

“Điều tra.”

Giang Tiêu tiếp lời, “Đây là một thương hiệu rất nổi tiếng ở nước ngoài, người bình thường không mua được đâu.”

Nghe họ nói vậy, U Lăng Vân cũng chỉ đành tin.

Lần này Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên lại không vội nữa.

Về nhà đích thân làm đồ ăn dặm pha thêm nước linh tuyền cho các con ăn, sau đó dỗ các bé ngủ, vợ chồng họ thay phiên nhau đi tắm rửa, thay bộ đồ nhẹ nhàng rồi mới nói chuyện.

Giờ đã có mũ của Hoàng Khôn rồi, sao có thể bỏ qua manh mối này?

“Cách xa nhiều năm như vậy, lại còn bị nhét trong tủ quần áo của quản gia Phòng suốt, liệu còn có tác dụng hay không?” Điều Mạnh Tích Niên lo lắng chính là điểm này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:6934
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.