Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 23087 | 5 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6879
Tìm Thấy Nhanh Vậy Sao

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu đương nhiên không hề giận Đinh Hải Cảnh.

"Trước đây anh từng nói, thực ra linh tính của anh không phải lúc nào cũng phát huy tác dụng, hơn nữa phần lớn trường hợp chỉ hiệu nghiệm với những người có liên quan đến anh. Giờ người ta nhắm vào người khác, anh lại không quen Phan Dương Dương, quan hệ cách nhau cả vạn dặm, anh không cảm nhận được cũng là chuyện bình thường thôi."

"Nhưng tôi đã chiêu mộ loại người đó vào đây." Sắc mặt Đinh Hải Cảnh vẫn tối sầm.

Nếu bây giờ lôi được người đó ra, chắc chắn sẽ bị anh đấm chết.

"Chưa chắc đã là cùng một người, có lẽ kẻ cầm giấy bút và kẻ đi gặp Phan Dương Dương là hai người khác nhau."

Đinh Hải Cảnh xoay người đi đến tủ hồ sơ lấy một tệp tài liệu, đặt lên bàn rồi lật từ đầu.

"Đây là cái gì?" Giang Tiêu hỏi.

"Thông tin cá nhân của toàn bộ nhân viên mới, còn có cả ảnh nữa." Đinh Hải Cảnh không hề ngẩng đầu, lật từng trang một, ánh mắt quét qua ảnh và tên tuổi.

Giang Tiêu nhướng mày.

Không phải chứ?

Lão Đinh định dùng cách này để "cảm nhận" ra hung thủ sao?

Xem ra Đinh Hải Cảnh thật sự bị tức đến phát điên rồi.

Hơn nữa, nếu nói trước kia không liên quan đến anh, nhưng bây giờ Giang Tiêu đã tìm đến tận đây rồi, vậy thì đã trở nên liên quan rồi.

Anh lật rất nhanh, Giang Tiêu còn chưa nhìn rõ đã lật qua mất rồi, cái này thật sự không phải dùng để xem, mà là anh dùng để cảm nhận.

Giang Tiêu đành bỏ cuộc, ngồi xuống, chống cằm nhìn anh đen mặt lục tìm.

Chẳng bao lâu sau, động tác của Đinh Hải Cảnh khựng lại, dừng ở trang đó không lật nữa.

Giang Tiêu mở to mắt, "Cảm nhận được rồi?"

Cô ghé sát vào xem thông tin trên trang đó.

Đặng Minh, hai mươi lăm tuổi, cao một mét tám lăm, tốt nghiệp cấp ba, cựu đội viên khu vực hải cảnh Nam Cương của Liên minh.

Phía trên còn dán một tấm ảnh cỡ một tấc.

Người đàn ông trong ảnh ngũ quan đoan chính, mày rậm mắt to, đầu đinh.

Giang Tiêu càng mở to mắt hơn, nhìn ảnh người đàn ông này, lại nhìn thông tin chiều cao, cô cũng đứng bật dậy.

Tên Đặng Minh này tuy tuyệt đối không bằng vẻ ngoài của Mạnh Tích Niên, nhưng không phải Phan Dương Dương đã không nhìn thấy mặt hắn sao?

Một mét tám lăm, lại đi thêm đôi giày độn cao hơn chút nữa, thì chiều cao cũng gần bằng Mạnh Tích Niên rồi.

Nếu trước kia từng là đội viên khu hải cảnh của Liên minh, chắc chắn cũng là người quanh năm huấn luyện và bơi lội, thân hình cũng nên vạm vỡ săn chắc.

Đinh Hải Cảnh dừng lại đúng trang này, là cảm nhận được hắn ta có vấn đề sao?

"Lão Đinh?"

Đinh Hải Cảnh ngước mắt nhìn cô, im lặng một lúc mới nói: "Người này là do Ngụy Diệc Hi tiến cử, hắn đã kết hôn, vợ hắn là Tôn Mỹ Tiên cũng ở lại công ty, giúp xử lý một số công việc văn thư, đôi khi còn giúp tôi dọn dẹp văn phòng."

Giang Tiêu cũng không nhịn được mà im lặng một chút.

"Vậy anh cảm thấy có gì bất thường không?"

"Ừ."

Lúc nãy khi lật đến trang này, tim anh bỗng đập mạnh một cái, có một cảm giác rất kỳ lạ.

Giang Tiêu tin tưởng giác quan thứ sáu của anh.

Hơn nữa tên Đặng Minh này lại thực sự có vài điểm trùng khớp.

"Bọn họ đâu?"

Bọn họ không phải kiểu người có chuyện mà chịu ngồi yên chờ đợi, bây giờ đã có đối tượng nghi vấn, chắc chắn phải gọi người đến thẩm vấn ngay lập tức.

"Tôi đi tìm người."

Đinh Hải Cảnh đi tìm người, Giang Tiêu ở lại văn phòng của anh gọi một cuộc điện thoại cho Mạnh Tích Niên, kể sơ qua tình hình bên này.

Mạnh Tích Niên nghe điện thoại của cô xong liền suy nghĩ một chút, dứt khoát gọi điện cho Ngụy Diệc Hi.

Anh cũng tin vào giác quan thứ sáu của Đinh Hải Cảnh, Đinh Hải Cảnh đã lôi được người ra rồi, dù có nhầm lẫn thì hỏi Ngụy Diệc Hi cũng chẳng sao cả.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7403
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.