Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 23087 | 5 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6926
Anh Tin Rồi À?

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đi tìm Hoắc Kình, bảo ông gọi điện cho Hoắc Phẩm Tư, mời cậu ngày mai tới ăn cơm.

Dù sao thì nếu là chuyện khác, qua rồi thì thôi.

Nhưng nếu trên tay thực sự có án mạng, mà còn không chỉ một mạng người, cô buộc phải nhắc Hoắc Phẩm Tư cẩn thận một chút. Vì tính mạng nhỏ bé của bản thân, cậu ta phải nâng cao cảnh giác mới được.

Cô còn chưa cả nhắc đến chuyện của Ngải Linh, vậy mà cậu ta đã thế này là sao?

“Hoắc Phẩm Tư, có gì thì cứ nói thẳng, đấng nam nhi đại trượng phu, việc gì phải bà bà mẹ mẹ như vậy?”

Lúc này bọn trẻ đều đang ở trong thư phòng làm bài tập.

Mạnh Tích Niên đi làm về cùng Hoắc Phẩm Tư, nhưng anh đi tắm trước, trong phòng khách chỉ còn cô và Hoắc Phẩm Tư.

“Thực ra chính là chuyện của Ngải Linh.”

Hoắc Phẩm Tư hít sâu một hơi, nói: “Mấy ngày nay bản thân tôi cũng luôn dùng cách của mình để điều tra cô ấy, nhưng thực sự không tra ra được gì cả. Sau đó tôi nảy ra một ý, chơi một trò chơi với Ngải Linh và vài người bạn, tôi chuốc cô ấy say mèm rồi hỏi vài câu, và cô ấy quả thực đã nói...”

Giang Tiêu chớp chớp mắt, nhất thời không hiểu lắm.

“Truth or Dare (Thật hay Thách)?” Có phải là trò này không?

“Phải. Nhưng mà, là sau khi chơi xong, những người bạn khác đều đã về hết, chỉ còn lại hai chúng tôi, trong tình trạng Ngải Linh đã say rồi tôi mới hỏi. Tôi nghĩ vào lúc đó những lời cô ấy nói đều là thật.”

“Đã hỏi câu gì? Hỏi ra được chuyện gì?”

Nếu Hoắc Phẩm Tư đã nói vậy, thì cô cứ nghe thử xem sao.

Tuy nhiên, cô chắc chắn sẽ chọn tin vào khứu giác của Hoắc Kình và trực giác của Đinh Hải Cảnh.

Dù Hoắc Phẩm Tư có nói gì đi nữa cũng vô ích.

“Tôi hỏi cô ấy, có từng làm chuyện gì khiến bản thân cảm thấy rất hối hận hay không.”

“Sau đó thì sao?”

“Cô ấy bảo có, rồi kể với tôi rằng, năm mười tám tuổi, khi cô ấy đi đường vào ban đêm thì gặp phải một lão lưu manh, rồi bị hắn kéo vào trong con hẻm tối. Lão già đó ý đồ giở trò đồi bại với cô ấy, lúc đó cô ấy vừa sợ vừa hoảng, trong lúc giãy giụa tình cờ chạm phải một viên gạch, thế là không nghĩ ngợi gì liền đập thẳng vào đầu lão già đó.”

Đây là định kể chuyện cổ tích à?

Giang Tiêu cau mày.

Hoắc Phẩm Tư liếc nhìn cô một cái, rồi lại tiếp tục: “Cô ấy nói lúc đó lão già đó ngã xuống, cô ấy cũng vội vàng bỏ chạy, tưởng rằng người đó chỉ bị ngất đi thôi. Ai ngờ hai ngày sau mới nghe tin lão già đó đã chết. Ngải Linh nói cô ấy rất sợ hãi, cứ luôn dằn vặt xem có nên đi tự thú hay không, nhưng lại sợ nếu đi tự thú, người khác sẽ tưởng cô ấy đã bị làm nhục mất trong trắng. Cứ như thế sống những ngày tháng bất an, hoảng sợ, không ai tra ra nguyên nhân cái chết của lão già đó, sau này cô ấy dần dần yên tâm, cảm thấy lão già đó chết là đáng tội, bao nhiêu năm nay cô ấy vẫn luôn an ủi bản thân như vậy. Nhưng tận sâu trong lòng vẫn luôn giữ lấy cái gút mắc này.”

Nghe xong lời của Hoắc Phẩm Tư, Giang Tiêu chỉ nhìn cậu mà không đáp.

“Đây là đang nói chuyện gì thế?” Mạnh Tích Niên đi tới, thấy thần tình của họ có chút kỳ lạ, liền không nhịn được hỏi.

Giang Tiêu đứng dậy, đi lấy tài liệu mà mấy hôm trước họ điều tra về Ngải Linh: “Anh bảo cậu ấy kể lại cho anh nghe một lần nữa đi.”

Cô lật giở những tài liệu đó về Ngải Linh, lật tới năm cô mười tám tuổi, lúc đó đang đi học, ở thành phố K?

Giang Tiêu đột nhiên nhớ tới quê nhà của Hồng Quý Nguyên, chẳng phải nằm ở nơi giáp ranh giữa thành phố K và Ly Thành sao?

Vậy nên hai người này liệu có quen nhau vào khoảng thời gian đó không?

Ở phía phòng khách, Mạnh Tích Niên nghe xong câu chuyện của Hoắc Phẩm Tư liền nhướng mày: “Anh tin rồi à?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7430
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.