"Cuối cùng anh có hỏi ra được người đứng đầu của bọn chúng là ai không?" Giang Tiêu hỏi Mạnh Tích Niên.
"Hỏi ra rồi."
Mạnh Tích Niên nhìn Giang Tiêu, thần sắc có chút bất thường. Trầm mặc một hồi, anh mới nói ra đáp án.
"Lôi tiên sinh."
"Là ông ta?"
Giang Tiêu cũng ngạc nhiên. Thế nhưng Lôi tiên sinh này từ trước đến nay vẫn luôn cực kỳ xảo quyệt, thực ra năm đó ông ta vẫn luôn hoạt động ngay dưới mắt họ, đáng tiếc là mọi việc đều không thể trực tiếp điều tra ra ông ta. Sau này lúc bắt Đại gia, còn để cho Lôi tiên sinh chạy thoát, hơn nữa, một số manh mối mà Lôi tiên sinh để lại cho thấy ông ta thực ra không đứng cùng chiến tuyến với Long Vương và Đại gia, dường như còn bất hòa với bọn họ, thậm chí còn luôn ngăn cản bọn họ nữa.
Sau khi Đại gia chết, Lôi tiên sinh cũng bặt vô âm tín.
Ngụy lão đại và những người khác tuy vẫn luôn tìm kiếm ông ta, nhưng nhiều năm qua rồi, vẫn không thấy ông ta xuất hiện thêm lần nào nữa.
Tiểu Nam Thành bây giờ đã là nơi các thế lực ngang tài ngang sức, những người và thế lực do Lôi tiên sinh để lại cũng rất an phận, không làm ra chuyện mờ ám nào nữa.
Điều này cũng khiến cho họ muốn hành động mà không có lý do chính đáng.
Bây giờ đột nhiên lại nghe thấy có người khai ra Lôi tiên sinh, nhất thời Giang Tiêu còn có chút chưa phản ứng kịp.
Nhưng ngay sau đó, cô liền trở nên kích động.
"Vậy anh nói xem, có phải lần này chúng ta cuối cùng cũng có thể tóm được bằng chứng ông ta làm chuyện xấu rồi không?"