Đinh Hải Cảnh lại nhìn Hoắc Phẩm Tư một cái, lạnh lùng nói: "Bởi vì hai người này phát hiện, ông chủ đầu sỏ đứng sau Hồng Quý Nguyên rất có khả năng vẫn còn liên quan đến viện nghiên cứu trước đây. Hai người họ rất sợ hãi, sợ rằng Hồng Quý Nguyên sẽ lại đưa họ trở về nơi như trước kia, nhưng lại không dám để lộ sơ hở trước mặt Hồng Quý Nguyên, càng không dám trực tiếp rời bỏ hắn. Họ biết chuyện quá khứ, nếu như cứ tiếp tục trung thành với Hồng Quý Nguyên thì không sao, vẫn sẽ được coi là tâm phúc, nhưng một khi họ muốn bỏ đi, Hồng Quý Nguyên chắc chắn sẽ không tha cho họ."
Mạnh Tích Niên vừa nghe xong liền hiểu ngay.
"Nói như vậy, việc cậu tìm đến cửa ngược lại đã cho họ một tia hy vọng."
"Không sai. Họ đã kể hết mọi chuyện cho tôi, chính là hy vọng chúng ta có thể xử lý Hồng Quý Nguyên, như vậy coi như họ cũng được cứu rồi."
"Không phải, rốt cuộc mọi người đang nói cái gì vậy?" Hoắc Phẩm Tư cuối cùng không nhịn được hỏi ra.
"Đang nói về bạn gái sắp đăng ký kết hôn với anh vào ngày mai, trước đây từng làm những chuyện gì." Giang Tiêu đưa tập tài liệu đó cho anh.
"Không phải mọi người đang nói đến người tên Hồng Quý Nguyên đó sao?" Hoắc Phẩm Tư có chút cứng đờ người khi nhận lấy tài liệu.
Mấy dòng đầu tiên trên đó cứ thế đập vào mắt anh.
Ngải Linh, nguyên nhân quen biết Hồng Quý Nguyên, năm mười tám tuổi bị Hồng Quý Nguyên kéo vào hẻm tối cưỡng bức trong đêm, sau đó bị ép buộc phải theo Hồng Quý Nguyên——
Hoắc Phẩm Tư cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại.
Đây là ý gì?
Đúng rồi, thực ra chuyện trước đó Ngải Linh kể với anh, là có thật.
Gã lưu manh già đó thực chất chính là Hồng Quý Nguyên.
Nhưng tình tiết phía sau thì Ngải Linh đã sửa đổi.
Sự thật là đêm hôm đó Hồng Quý Nguyên đã thực hiện được ý đồ, lúc đó Ngải Linh không dám làm ầm ĩ. Sau này Hồng Quý Nguyên thấy người phụ nữ này vừa xinh đẹp vóc dáng lại tốt, thực sự đã động lòng, thấy cô ta không báo cảnh sát cũng không làm lớn chuyện, liền ngày ngày mua đồ, gửi tiền cho cô ta, Ngải Linh muốn thứ gì, hắn đều nghĩ cách giúp cô ta có được.
Sự việc phát triển cứ vặn vẹo như vậy, sau một thời gian, Ngải Linh thế mà lại chấp nhận hắn, cũng không còn cảm thấy đau khổ đến mức muốn chết nữa.
Vì vậy, cô ta và Hồng Quý Nguyên bắt đầu dính lấy nhau.
Hồng Quý Nguyên làm những việc đó cho viện nghiên cứu liền kéo cả Ngải Linh theo, bởi vì hắn phát hiện Ngải Linh đi lừa người khác dễ dàng hơn chính hắn làm.
Nếu là công nhân nam, cô ta liền dùng mỹ nhân kế là xong, nếu là nữ công nhân, Ngải Linh liền mê hoặc họ, nghĩ đủ mọi cách để họ tin tưởng cô ta, đi theo cô ta.
"Trong quá trình chiêu mộ người cho viện nghiên cứu, họ cũng gặp không ít kẻ không chịu phục tùng, hoặc là sau khi biết mình bị lừa thì la hét đòi đi tố cáo họ, đi báo cáo họ, những người này, đa số đều chết trong tay Hồng Quý Nguyên và Ngải Linh."
Nhìn thấy câu này, tay Hoắc Phẩm Tư run lên bần bật.
Anh cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
"Gần đây, kẻ đứng đầu của họ nói có một lô dược phẩm cất giấu mấy năm nay cần phải tẩu tán nhanh chóng, nhưng họ căn bản không đủ nhân lực, cũng không có kênh phân phối, cho nên Hồng Quý Nguyên và Ngải Linh vẫn luôn nghĩ cách. Nhà máy dược Lục Quý cũng là mục tiêu của họ."
Lại nhìn thấy câu này, Hoắc Phẩm Tư có chút tê liệt nhìn về phía Giang Tiêu.
Tất nhiên anh biết Giang Tiêu có cổ phần ở nhà máy dược Lục Quý, cho nên——
Đinh Hải Cảnh nói thẳng ra điều anh đang nghĩ trong lòng.
"Ngải Linh tiếp cận anh, muốn gả cho anh, chắc chắn là có mục đích. Chúng tôi nghiêng về khả năng cô ta muốn lấy anh làm cầu nối, thông qua anh để tiếp cận Giang Tiêu, giành được sự tin tưởng của Giang Tiêu."
Tay Hoắc Phẩm Tư siết chặt lấy tập tài liệu đó.
Anh cảm thấy như rơi xuống vực sâu.