"Cho dù hắn có tới, cũng sẽ không tới một mình. Rõ ràng biết nơi này là địa điểm ta mạo danh Mạnh Tích Niên hẹn hò cùng Phan Dương Dương, chẳng lẽ hắn lại không thấy nghi ngờ sao? Nếu hắn dẫn theo người tới, ngươi cho rằng một mình ngươi đánh lại được ư?"
"Chuyện này ngươi không cần lo lắng cho ta, ngươi biết tại sao ta lại chọn ngươi không?"
"Tại sao?"
Đặng Minh thực ra cũng luôn không hiểu nổi, tại sao lại chọn hắn để làm việc này. Hiện tại hắn đã hối hận rồi, hối hận vì lúc trước thấy tiền sáng mắt, bị trọng lợi người đàn ông kia hứa hẹn dụ dỗ, dẫn đến làm ra chuyện như thế này.
Lúc mới bắt đầu, hắn thực sự không biết người đàn ông muốn hắn mô phỏng chính là Mạnh Tích Niên, cũng không biết bản thân mình là muốn giả dạng Mạnh Tích Niên.
Hắn cứ ngỡ chỉ là diễn kịch cùng với Phan Dương Dương đó thôi.
Có thể ngủ được với cô nương xinh đẹp, gia cảnh tốt như vậy, hắn chỉ coi như mình lời rồi.
Nhưng đợi đến khi biết mình muốn giả mạo là Mạnh Tích Niên, hắn đã hối hận rồi.
Khi Phan Dương Dương đối với hắn gọi ra tên Mạnh Tích Niên, hắn đã muốn chạy trốn rồi, nhưng lúc đó đầu hắn đột nhiên hơi choáng váng, sau đó cơ thể nóng lên, hắn không khống chế được bản thân, lúc đó hắn mới biết nước mình uống lúc trước có vấn đề.
Hắn và Phan Dương Dương đều bị hạ dược.
Hắn bị hạ dược, cho nên dù không muốn cũng đã chiếm đoạt Phan Dương Dương, còn Phan Dương Dương là bị hạ dược nên có chút ảo giác, đinh ninh hắn là Mạnh Tích Niên.
Cô ta có lẽ đến tận bây giờ vẫn không biết bản thân bị hạ dược.
Nếu không thì tại sao mỗi lần đều mơ mơ màng màng liền đinh ninh hắn là Mạnh Tích Niên? Cô ta căn bản là không có cơ hội nhìn rõ hắn.
"Bởi vì thân hình của ngươi tương tự với Mạnh Tích Niên." Người đàn ông trong bóng tối giọng điệu dường như rất tiếc nuối, "Thực ra nếu thân hình của ta tương tự với Mạnh Tích Niên, nếu ta có thể khiến Giang Tiêu nhận nhầm, ta đã tự mình lên rồi. Một người phụ nữ xinh đẹp như vậy, ngươi tưởng ta sẽ nguyện ý tiện nghi cho ngươi sao?"
Đặng Minh nghe lời hắn nói, khẩn trương lập tức dùng sức giãy giụa lên.
"Ngươi muốn làm gì? Không, ngươi muốn để ta làm gì với Giang Tiêu?"
Hắn sợ hãi, chỉ là ngủ với Phan Dương Dương hắn có lẽ còn không cần chết, nhưng nếu hắn dám đụng vào Giang Tiêu một cái, hắn nhất định sẽ chết rất thảm!
Đặng Minh bản thân cũng rất rõ điểm này.
Hắn căn bản chưa từng nghĩ muốn đụng vào Giang Tiêu, cũng căn bản không dám đụng vào Giang Tiêu.
Giang Tiêu là báu vật trong mắt bao người, đặc biệt là Mạnh Tích Niên, nếu hắn thực sự dám đụng vào Giang Tiêu, Mạnh Tích Niên nhất định sẽ xé xác hắn ra.
"Ngươi nói đúng rồi đó, ta chính là muốn ngươi làm chuyện đó với Giang Tiêu." Người đàn ông kia bật cười, "Nếu người đến là Mạnh Tích Niên, vậy cũng tốt, ta sẽ chế phục, bắt giữ hắn, sau đó lại dẫn Giang Tiêu đến. Nếu cả hai người họ rơi vào tay ta thì ta cũng đỡ việc hơn nhiều, cứ để họ tiếp tục làm vợ chồng. Nhưng nếu người đến là Giang Tiêu, vậy thì phải làm phiền ngươi rồi, ta muốn ngươi nhanh chóng khiến Giang Tiêu mang thai."
Khiến Giang Tiêu mang thai!
Đặng Minh trợn to mắt, "Ngươi trực tiếp bắt con của Giang Tiêu chẳng phải là được rồi sao? Cô ta có ba đứa con mà!"
Tại sao còn phải làm nhiều chuyện như vậy?
"Đúng là có con, nhưng ba đứa nhỏ đó hiện tại quan sát có vẻ cũng chẳng có gì đặc thù, ta luôn cảm thấy, vẫn là nên làm nghiên cứu từ lúc cô ta bắt đầu mang thai thì thích hợp hơn, ta đã chuẩn bị rất nhiều loại thuốc tốt cho cô ta và đứa bé trong bụng tương lai của cô ta rồi."
Người đàn ông này nói rồi cười ha hả, vô cùng mong chờ.
"Ngươi đúng là một kẻ điên!" Đặng Minh sợ hãi hét lớn mắng.
[TÊN_MỚI]
邓明 = Đặng Minh
孟昔年 = Mạnh Tích Niên
潘杨杨 = Phan Dương Dương
江筱 = Giang Tiêu