Tiểu Vũ nói đến đây, lòng Trịnh Dụ Thành cũng thắt lại.
Giang Tiêu lại như đang trầm tư, cô đại khái có thể đoán ra những trứng ruồi độc mà Tiểu Vũ dính phải đến từ đâu rồi.
“Chúng cháu đều khát khô cả cổ, may mà lúc ấy, chú Lưu nhìn thấy một cái cây kỳ lạ. Cái cây đó giống như mọc đến đoạn giữa thì thân cây tách ra, cành lá tỏa ra xung quanh như một chiếc ô nghiêng hẳn sang một bên, đoạn giữa thân cây vậy mà lại rỗng một khúc lớn.”
Tiểu Vũ nói tới đây liền bảo với Giang Tiêu, “Vì cái cây này mọc quá kỳ lạ nên lúc đó chúng cháu đều chụp ảnh lại, cháu còn định lúc nào có triển lãm nhiếp ảnh sẽ gửi tấm ảnh đó đi tham gia nữa.”
“Ban đầu chúng cháu cũng không phát hiện ra thân cây đó rỗng và có nước bên trong, chỉ là tình cờ có một con sóc bò ngang qua, nó nhìn vào thân cây rồi lại bò đi mất. Chú Lưu bảo sóc rất thích tích trữ thức ăn, nếu phía dưới có hốc cây, biết đâu chúng sẽ tích trữ đồ ăn ở đó, nếu có quả dại gì thì ít nhất chúng cháu cũng có cái bỏ bụng.”
“Lão Lưu này, cũng thật chịu khó nghĩ ra cách.” Trịnh Dụ Thành lắc đầu.
Tiểu Vũ nói: “Thế là chú Lưu trèo lên, kết quả lúc chú ấy lên xem thì mừng rỡ bảo với cháu, đoạn thân cây đó rỗng tuếch, bên trong tích đầy nước. Phân tích ra thì đó hẳn là nước mưa ngày hôm qua, vẫn uống được.”
Giang Tiêu lập tức hỏi: “Vậy là hai người đã uống nước trong đó?”
“Vâng ạ, lúc đó chúng cháu thật sự khát đến mức không chịu nổi nữa, cháu cảm thấy cổ họng như bốc khói, nếu không uống nước nữa chắc sẽ ngất xỉu mất. Chú Lưu tìm thấy nước nên chúng cháu dùng ống tre mang theo để đựng rồi uống, còn mang một ít về cho dì Lưu uống nữa.”
“Sau đó thì sao?” Giang Tiêu lại hỏi.
“Sau đó chúng cháu thấy đi đường vòng xa quá, không còn đường nào để đi tiếp nữa, hơn nữa cũng đã bốn ngày trôi qua rồi, nên nghĩ là không nên đi sâu vào trong nữa, chỉ có thể quay về. Đón dì Lưu đi cùng, sáng sớm hôm sau chúng cháu lập tức đi theo đường cũ quay về.”
Tiểu Vũ nói đến đây lại vui mừng kể tiếp: “May mắn là trên đường về chúng cháu vẫn đi qua con mương sâu đó, rồi phát hiện ra có lẽ vì trận mưa lớn hôm trước đã xối nước làm lấp mất tổ rắn nên chúng cháu không thấy con rắn nào cả. Bình nước và ba lô của chúng cháu vẫn còn đó, chú Lưu xuống nhặt lên, thế là chúng cháu lại có nước và đồ ăn, cứ thế mà về đây.”
“Không còn xảy ra chuyện gì khác nữa sao?” Giang Tiêu hỏi.
Tiểu Vũ lắc đầu.
“Vậy thứ mới lạ mà cháu nói với thầy Quách là gì?” Giang Tiêu hỏi.
“Cái đó ạ, chính là lúc cháu và chú Lưu thấy cái cây kỳ lạ kia, trời cũng đã hơi tối rồi phải không ạ? Ở phía sâu trong rừng có một vệt sáng, không nói rõ được là thứ gì phát ra, một ánh sáng rất mờ ảo, rồi nhờ có chút sương mù trong rừng nên ánh sáng đó còn có bảy sắc cầu vồng, trông rất đẹp. Lúc đó cháu còn ngửi thấy một mùi hương hoa rất dễ chịu. Trong lúc chú Lưu uống nước, cháu có đi sâu vào trong một chút, thấy một tảng đá lớn. Cháu trèo lên đó, nhìn về phía có ánh sáng thì thấy hình như có mấy tảng đá kỳ lạ, còn mọc cả những loại thực vật màu trắng, trông không biết là gì, ánh sáng kia hình như chính là từ chỗ đó phát ra.”
Tiểu Vũ giờ nghĩ lại vẫn thấy hơi tiếc nuối: “Nếu lúc đó chúng cháu có thể bỏ thêm một ngày đi sâu vào xem đó là thứ gì thì tốt biết mấy. Sau khi về, cháu kể với thầy Quách chính là chuyện này đấy ạ.”