Tiểu Tiết vừa nghe thấy Giang Tiêu nói vậy, lập tức kinh ngạc.
“Tiểu Khương, chẳng lẽ cô định đích thân đi tìm thầy Quách sao?”
“Tôi cũng đi, tiện thể xem cái cây mà Tiểu Vũ nói xem có lấy được gì về nghiên cứu không. Nếu sau này có thể giúp bệnh viện chữa trị hoặc chẩn đoán loại bệnh này thì cũng là chuyện tốt.” Giang Tiêu thực sự nghĩ như vậy, đồ vật ở nơi đó chẳng phải có thể lấy về nghiên cứu sao? Như vậy cũng có thể thúc đẩy sự tiến bộ của bệnh viện, biết đâu sau này các nhà y học có thể nghiên cứu ra thuốc chữa trị căn bệnh này.
Thế giới này không thể nào chỉ dựa vào một mình cô được.
“Tiểu Khương, cô suy nghĩ chu đáo quá, lòng cô thật tốt.”
“Đừng khen tôi nữa, chắc chắn tôi cũng có một chút mục đích riêng của mình thôi.” Giang Tiêu hơi xấu hổ, cô thực sự không cảm thấy mình vĩ đại đến thế, bởi vì điều đầu tiên cô nghĩ tới là, Đinh Hải Cảnh chủ động đi tìm Lâm Lỵ để nhận việc này, liệu có phải vì anh cảm nhận được điều gì đó không?
Quả nhiên, đợi đến khi mẹ con Tiểu Tiết rời đi, Đinh Hải Cảnh liền nói với Giang Tiêu: “Sao cô lại nghĩ đến chuyện đi cùng?”
Nguyên nhân vừa nãy thực ra không thể tính là lý do khiến cô phải đích thân đi, bởi vì nếu chỉ cần như vậy, cô bảo anh mang về không phải là được rồi sao?
Chẳng lẽ là sợ anh không biết nên thu thập cái gì mang về?
“Tôi cảm thấy anh có thể sẽ cần tôi đi cùng.” Giang Tiêu thanh toán tiền, “Đi thôi, phải khẩn trương lên, bên anh có người chứ?”
“Nhân lực thì có, hơn nữa chúng ta cũng không cần quá nhiều người, có bốn người là đủ rồi.”
“Vậy anh đi chuẩn bị trước đi, tôi cũng về dặn dò mấy đứa nhỏ và anh Quan đôi câu.”
“Được, bốn mươi phút nữa gặp nhau ở cửa cao ốc.”
Đinh Hải Cảnh cũng thực sự cần phải đi chuẩn bị. Đi được hai bước, anh quay đầu lại nói với Giang Tiêu một câu: “Tôi cứ cảm thấy chuyến đi này sẽ có chút thu hoạch.”
Nói xong câu này, anh liền rời đi.
Quả nhiên, thực sự là anh đã cảm nhận được điều gì đó.
Cô đã bảo mà, nếu không thì với tính cách của Đinh Hải Cảnh, chắc hẳn sẽ không chủ động như vậy.
Cô quay về dặn dò Quan Thiết Trụ và Dung tỷ chuyện mình muốn ra ngoài tìm người, bảo họ trông nom mấy đứa nhỏ, rồi tự mình thu dọn một cái ba lô lớn rồi rời đi.
Ra ngoài được một lúc, Cát Lục Đào mang đồ ăn bà tự làm đến, nghe tin Giang Tiêu muốn rời đi cùng Đinh Hải Cảnh ít nhất vài ngày, bà lập tức nhíu mày.
“Tiểu Tiểu sao giờ làm mẹ rồi vẫn như vậy? Để đám trẻ ở đây rồi tự mình đi mất, có việc gì mà quan trọng đến thế chứ? Chẳng có gì quan trọng bằng con cái cả.”
Nhị Bảo nghe thấy lời bà, hơi không vui.
“Cố ngoại, không được nói mẹ con không đúng. Trong cuộc sống của mẹ không thể nào chỉ xoay quanh mấy người chúng con được, nếu thế chẳng phải mẹ thành bảo mẫu rồi sao?”
Cát Lục Đào bị nó chọc cười, đưa tay xoa nhẹ đầu nó: “Nhóc con bé tí mà lý lẽ nhiều nhỉ? Phụ nữ làm mẹ ai chẳng như bảo mẫu? Có con rồi thì quan trọng nhất đương nhiên là con cái, bất cứ chuyện gì cũng nên xếp sau con cái.”
“Không phải vậy đâu, ba con từng nói, mẹ con là người lợi hại và thông minh như vậy, không thể chỉ làm những việc này, mẹ còn nên có những việc mẹ thích, những việc mẹ muốn làm. Mà chúng con cũng nên thấu hiểu mẹ, không được quấn lấy mẹ, vì bình thường mẹ cũng rất yêu chúng con, không phải cứ khi nào mẹ có việc rời đi là không yêu chúng con nữa. Chúng con cũng lớn rồi, không cần phải dính lấy mẹ hai mươi bốn giờ đâu ạ.”
“Mạnh Xuyên à, những lời này đều là ba con dạy cháu sao?” Cát Lục Đào cảm thấy hơi ngạc nhiên.