Khương Tùng Hải đi tới, Giang Tiêu cũng nhân cơ hội rút lui.
Dù sao cô cảm thấy những gì cần nói mình cũng đã nói rất rõ ràng rồi, nếu Cát Lục Đào vẫn không thể hiểu được thì cô thật sự cũng không còn cách nào khác.
Đời này cô chỉ cần đối tốt với ông bà ngoại là được rồi, còn như việc phải bao bọc Khương Thanh Bình cả đời, sau này còn phải trở thành chỗ dựa cho Khương Thanh Bình gì đó, những điều này cô thật sự chưa từng nghĩ tới.
Con người thì luôn phải dựa vào chính mình.
Thực ra trước đây cô cũng chẳng dựa dẫm gì nhiều vào Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào.
Nói thật, nếu hồi nhỏ cô không tự mình lanh lợi một chút mà tránh xa đám người nhà họ Khương kia, rất có thể cô đã sớm bị đánh chết rồi.
Cô rảo bước đi tới vườn hoa, Hoắc Kình vốn đang nhìn Tiểu Bảo và những người khác hái hoa, thấy Giang Tiêu đi tới, cậu bé nghĩ ngợi rồi bước đến bên cạnh cô.
“Sư mẫu, người đừng buồn.” Hoắc Kình khẽ nói với cô.
Giang Tiêu sững sờ, nhìn cậu, rồi trong lòng lại thấy ấm áp, đứa trẻ này.
“Sao cháu nhìn ra là ta đang buồn?”
“Vừa nãy lúc người nói chuyện với bà cố, con đã thấy hình như người hơi buồn, dù sao thì ánh mắt cũng không có tia sáng như ngày thường.” Hoắc Kình vươn tay ngắt một đóa hoa, đưa đến trước mặt cô, “Sư mẫu, cho người này. Người vẫn còn có chúng con yêu thương người mà, đừng buồn nữa.”
Giang Tiêu nhận lấy đóa hoa, cài lên bên tai, mỉm cười với cậu.
“Được, không buồn nữa, ta sẽ luôn vui vẻ, cảm ơn cháu, A Kình.” Cô vỗ vỗ vai cậu, “Ta cũng hy vọng sau này các cháu đều có thể vui vẻ, không có quá nhiều chuyện phiền lòng.”
Hoắc Kình gật đầu, “Sư phụ nói, chỉ cần tâm mạnh mẽ, thì dù có chuyện phiền lòng, cũng có thể giải quyết nhanh chóng. Cho nên, sau này dù có không thể vui vẻ, con cũng không sợ.”
Giang Tiêu cười cười.
Có lẽ những gì Mạnh Tích Niên dạy cho bọn trẻ đều là tư duy kiểu sói hoang thì phải.
Nhưng như vậy cũng tốt, đời người trên thế gian, quá đa sầu đa cảm thì không tốt, tâm phải mạnh mẽ, đừng quá yếu đuối, mới có thể chống chọi với mưa gió.
Người có tâm mạnh mẽ, bất kể con đường mình đi có bằng phẳng hay không, cũng nhất định có thể đi tiếp.
“Mẹ, cậu Thanh Bình nói loại hoa này chúng con có thể ngâm nước uống.” Tiểu Bảo xách một giỏ hoa tươi đi tới, mặc dù là mùa đông, nhưng vẫn bận rộn đến mức trên chóp mũi lấm tấm mồ hôi. Nhưng nhìn khuôn mặt đỏ hồng của con bé, là biết nó đang chơi rất vui vẻ.
Bọn trẻ cứ muốn gọi là cậu Thanh Bình thì cứ gọi, cô cảm thấy, thật sự không nhất thiết phải có quan hệ huyết thống hay họ hàng mới được, cứ theo tuổi tác mà xưng hô với người xung quanh cũng chẳng có gì không được cả.
“Vậy thì mang về ngâm nước uống đi, trà hoa trong quán trà của chúng ta cũng có loại này đấy.”
Giang Tiêu liền cùng bọn trẻ chơi đùa trong vườn hoa.
Ngày hôm sau, Trịnh Dụ Thành đã sớm có mặt trước cửa nhà Giang Tiêu, vì thật sự là quá sớm, sau khi cậu ta chạy tới lại không dám gõ cửa, trước đó còn chưa kịp ăn sáng, bây giờ đang cầm một cái màn thầu ngồi trong xe ở trước cửa mà gặm, nghĩ thầm cứ nán lại thêm mười mấy phút nữa rồi hãy gọi cửa.
Đêm qua cậu ta mới cùng xe cứu thương của thị trấn đưa vợ chồng Lão Lưu chuyển tới bệnh viện thành phố, nhưng vừa đến chưa được bao lâu, vợ Lão Lưu đã cảm thấy mình có chút không thở nổi, thế nào cũng không ngủ được, với tình trạng của bà ấy, bệnh viện còn không dám dùng thuốc cho bà, vợ Lão Lưu cứ mở trừng mắt nhìn đến tận lúc trời sáng, mắt đỏ hoe cầu xin cậu ta mau chóng đến tìm Giang Tiêu, để Giang Tiêu mau tới xem giúp họ, nếu không bà cảm thấy mình không chịu đựng nổi nữa.
Vốn dĩ hôm qua uống thuốc Giang Tiêu đưa thì đã đỡ hơn một chút, nhưng từ thị trấn đến thành phố quãng đường xa như vậy, xe cộ xóc nảy làm bà ấy lại không chịu nổi nữa.