Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24502 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7793
Cũng Ngã Bệnh

❊ ❊ ❊

"Vậy ra, tự bản thân em cũng không hề vào trong đó để nhìn thấy những bông hoa kia sao?"

"Không có, em không vào lại nữa. Sau đó thì đi ngược trở ra, dìu thím Lưu ra ngoài." Tiểu Vũ nói.

Giang Tiêu nghe đến đây thì cảm thấy có chút kỳ lạ.

Nghe qua đoạn này, vấn đề lớn nhất chính là nước mưa đọng trong hốc cây mà họ đã uống, nhưng cả ba người đều uống, lẽ nào chỉ có Tiểu Vũ gặp chuyện?

Vợ chồng Lão Lưu thì không sao ư?

Giang Tiêu vội hỏi: "Vậy vợ chồng Lão Lưu, không xuất hiện triệu chứng giống như Tiểu Vũ sao?"

Trịnh Dụ Thành ngẩn ra một chút, nhìn Tiểu Vũ, rồi nói: "Chuyện này chúng tôi thực sự không biết. Sau khi họ quay về, chẳng phải vợ Lão Lưu bị thương ở chân sao? Thế là Lão Lưu bảo, dù sao cũng còn mấy ngày nghỉ, dứt khoát đưa vợ về quê dưỡng thương luôn. Bố mẹ ông ấy đều ở dưới quê, bình thường họ cũng ít khi về, nên đã về đó rồi."

Nói tới đây, anh nhìn sang Tiểu Vũ: "Sau đó sao chú Lưu của em vẫn chưa quay lại?"

"Em có gọi điện hỏi rồi, chú Lưu nói, trong nhà vừa hay đang cần xây nhà mới, bố chú ấy bảo họ cứ ở lại quê giúp một tay, khi nào xong việc rồi quay lại sau." Tiểu Vũ đáp.

"Vậy ra, các anh cũng không biết liệu họ có xuất hiện triệu chứng giống Tiểu Vũ không?"

Trịnh Dụ Thành thực sự có chút xấu hổ: "Vợ chồng họ cũng hay chạy đôn chạy đáo, chúng tôi đã quen với việc nhà họ thường xuyên không có người, nếu không quay về thì thôi, con cái cũng đã gửi nhờ bên nhà ngoại của vợ Lão Lưu, cũng không xa lắm. Thêm vào đó thời gian này tôi cũng bận rộn nên không để ý đến chuyện này."

Cũng chỉ mới hai ba tháng nay thôi, anh thực sự không nhớ ra để hỏi chuyện này.

Bây giờ nghe Giang Tiêu hỏi như vậy, anh mới cảm thấy có điều gì đó không ổn, vội vàng lấy điện thoại ra: "Tôi gọi một cuộc về bên nhà ngoại của vợ Lão Lưu hỏi thử xem."

Tiểu Vũ lúc này cũng trở nên căng thẳng, nhìn Giang Tiêu: "Chị Giang Tiêu, có phải chị cảm thấy nước trong thân cây mà chúng em uống lúc đó không đảm bảo vệ sinh không? Chính vì uống thứ nước đó nên mới bị bệnh phải không ạ?"

Giang Tiêu không giấu giếm, gật đầu: "Chị hiện tại bước đầu nghi ngờ chính là nguyên nhân này. Tiểu Vũ, em phải biết, ở ngoài hoang dã không phải nước nào cũng có thể tùy tiện uống. Em chẳng biết đó là loại nước gì, trong nước có những gì. Nếu thực sự cần uống thì tốt nhất nên đun sôi nó, hoặc là có thiết bị lọc nước cầm tay, hay bỏ thêm những thứ có thể làm sạch nước vào. Các em không có biện pháp nào cả, tùy tiện uống nước lã như vậy là rất nguy hiểm."

Bây giờ chẳng phải Tiểu Vũ đã trúng chiêu rồi sao?

Tiểu Vũ gật đầu mạnh.

"Bây giờ em biết rồi ạ. Thực ra em và chú Lưu cũng biết mấy chuyện này, chỉ là lúc đó thực sự thấy khát quá, mà chúng em lại không mang theo thứ gì có thể lọc nước. Hơn nữa nghĩ rằng có thể sóc cũng từng uống qua, chắc là không có vấn đề gì. Thêm nữa là thân cây đó rỗng tuếch, rất có thể là đựng nước mưa, nghĩ bụng chắc là không sao nên mới uống."

Nghe Tiểu Vũ giải thích như vậy, Giang Tiêu cũng không còn gì để nói.

Chỉ có thể nói rằng, vận may của họ thực sự không tốt, lại đụng trúng loại nước có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề rất nghiêm trọng, hoàn toàn là loại nước không thể uống.

Lúc này Trịnh Dụ Thành giọng điệu có chút không ổn hỏi: "Dì à, dì nói gì cơ? Hai vợ chồng Lão Lưu đều đổ bệnh dưới quê sao?"

Giang Tiêu và Tiểu Vũ đều nhìn về phía anh.

Sắc mặt Tiểu Vũ càng thay đổi dữ dội hơn. Thế này thì còn gì để nói nữa?

Vợ chồng Lão Lưu chắc chắn cũng gặp chuyện rồi.

Trịnh Dụ Thành cúp máy, thần sắc vô cùng ngưng trọng, anh nhìn Giang Tiêu, nói: "Họ bảo là gần đây vợ chồng Lão Lưu cũng đã đổ bệnh."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8242
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.