(Nữ sinh văn học)
Lâm Lị lần này không cần hỏi nữa, chắc chắn đây cũng là thuốc xua đuổi côn trùng rắn rết do công ty bọn họ tự mình chế ra. Hơn nữa, hiện tại cô có một niềm tin thần kỳ, cảm thấy loại thuốc này chắc chắn là đồ không thể mua được ở bên ngoài, hơn nữa dược hiệu cũng tốt hơn thuốc bên ngoài rất nhiều.
Hiện tại cô thực sự có thể tin tưởng vào điều này một cách say mê.
Giang Tiêu thấy cô cứ nhìn chằm chằm bọn họ phun thuốc, liền lấy một bình ra, đi tới bên cạnh cô: "Tôi cũng phun cho cô một chút nhé?"
"Thật sự có thể chứ?" Lâm Lị đương nhiên rất vui mừng, cô cảm thấy sau khi phun loại thuốc này thì mình cũng sẽ an toàn hơn nhiều, "Vậy làm phiền cô phun giúp tôi một cái nhé."
Trước kia Giang Tiêu không phun thuốc này cho cô là vì Lâm Lị tự mình mang theo thuốc, hơn nữa ngày nào cũng phun mấy lần, cô cảm thấy Lâm Lị có lẽ tin tưởng thuốc tự mình mua hơn nên không chủ động đề xuất. Tuy nhiên vào buổi tối lúc đi ngủ, cô vẫn giúp Lâm Lị phun vào quần áo, ba lô, giày dép các thứ.
Nếu không, với làn da trắng mịn như Lâm Lị, rất có khả năng sớm đã bị cắn không chịu nổi rồi.
Giang Tiêu phun cho cô vài cái, Lâm Lị lập tức cảm thấy có cảm giác an toàn. Lúc bọn họ tìm kiếm thầy giáo Tiểu Quách và những người khác ở xung quanh, cô cũng đi theo bên cạnh Giang Tiêu mà tìm kiếm.
Trước đó Đinh Hải Cảnh từng dặn cô, bảo cô gặp phải tình huống gì cũng nên cố gắng đi theo Giang Tiêu, Giang Tiêu có thể bảo vệ cô tốt hơn bọn họ.
Cho nên hai ngày nay Lâm Lị cơ bản đều đi theo bên cạnh Giang Tiêu, hơn nữa Giang Tiêu bảo cô làm gì cô làm nấy, bảo đứng ở đâu thì đứng ở đó.
Giang Tiêu nhớ lại lời Tiểu Vũ nói với cô trước đó, những chỗ khác xung quanh thì để người khác đi xem, mục tiêu của cô rất rõ ràng, chính là hướng về phía bên trong kia.
Mặc dù nói đi về phía đó có thể sẽ rất nguy hiểm, nhưng cô cảm thấy rất rõ ràng, thầy giáo Tiểu Quách bọn họ chắc hẳn đã đi về hướng đó, hơn nữa cô cũng muốn xem xem rốt cuộc ở đó có thứ gì.
Cho nên Giang Tiêu trực tiếp đi về hướng đó.
Lâm Lị vẫn luôn đi theo cô, Giang Tiêu cũng không nói gì, vì cô cũng cảm thấy Lâm Lị đi cùng mình là an toàn nhất.
Đinh Hải Cảnh bọn họ tuy cũng cảm thấy thầy giáo Tiểu Quách bọn họ rất có khả năng đã đi về hướng đó, nhưng lại không thể không kiểm tra những nơi khác, để phòng vạn nhất.
Đợi đến khi bọn họ kiểm tra xung quanh một vòng, quả thực không phát hiện ra gì, lúc này anh mới vội vàng dẫn người đuổi theo Giang Tiêu.
Giang Tiêu đi được một đoạn, nhìn thấy phía trước có một chút ánh bạc lấp lánh, cô rảo bước qua xem, nhìn thấy một cây đèn pin.
Cô vươn tay cầm lên, đưa về phía Lâm Lị: "Đây có phải của thầy giáo Tiểu Quách bọn họ không?"
Cái này thì Lâm Lị không có cách nào nhận ra được: "Tôi không thể xác định."
Loại đồ vật này không có đặc tính quá độc đáo.
Giang Tiêu bỏ đèn pin vào ba lô, nhìn xung quanh, phía trước không biết từ đâu thổi tới một luồng gió lạnh, mang theo một mùi hơi tanh hôi.
Giang Tiêu dừng chân, nhìn về phía trước, sau đó liền nhìn thấy một bụi thực vật lớn.
Gió dường như chính là thổi tới từ hướng đó.
"Qua bên kia xem thử." Giang Tiêu chỉ chỉ về phía đó.
Lâm Lị lập tức đáp một tiếng, vội vàng đi theo lên.
Mặc dù cô không biết tại sao Giang Tiêu lại muốn đi qua đó, nơi đó nhìn qua thì chẳng có đường đi gì cả, hơn nữa hiện tại nhìn lại có chút âm u, thực vật không tên thì mọc rất rậm rạp, phía sau còn có vài tảng đá, nhìn rất giống chỗ rắn chọn để làm ổ.
Tuy hiện tại là mùa đông, nhưng cũng chưa chắc là không có rắn, vạn nhất bọn họ lại đúng lúc đụng phải ổ rắn thì sao?