Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24626 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7962
Không Thể Cướp Như Vậy

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu tuy rất tò mò về đồ vật của Vương gia, hơn nữa cũng rất muốn có được, nhưng dù sao đó cũng là gia truyền bảo vật của người ta, cô chưa đến mức ngang ngược tới mức muốn cướp lấy ngay lập tức, cho dù món đồ đó có khả năng liên quan đến không gian đi chăng nữa, thì cũng không thể nói đó là của cô được.

Cô suy đi nghĩ lại cũng không biết phải làm sao để biết đó là cái gì một cách hợp lý, xem ra chỉ có thể chờ đợi Vương lão chọn xong người thừa kế món đồ kia rồi mới tính tiếp.

Vương lão tỉnh lại, vừa mở mắt ra ông đã nhìn thấy Cao Hải Dương đang ngồi bên cạnh lật sách.

"Khụ khụ."

Vương lão muốn lên tiếng, chỉ là cổ họng quá khô, không kìm được nên ho khan vài tiếng thấp giọng trước. Cao Hải Dương lập tức đặt sách xuống, nhìn về phía ông.

"Ông ngoại, ông tỉnh rồi ạ?"

Vương lão nhìn nó, lại nhìn thấy ánh đèn trắng xóa trong phòng, đã là ban đêm rồi.

"Hải Dương à, mấy giờ rồi?"

Cao Hải Dương không ngờ câu đầu tiên sau khi ông tỉnh lại lại là hỏi giờ, cậu nhìn đồng hồ đeo tay: "Ông ngoại, bây giờ là ba giờ sáng, ông có thấy chỗ nào không thoải mái không? Để con rót cho ông cốc nước nhé?"

"Được."

Ba giờ sáng rồi à, đứa nhỏ này chắc là đã thức đêm trông ông ở đây rồi.

Giường của Vương lão được nâng lên, ông chỉ có thể dựa vào đó uống một cốc nước, nhưng ông cảm thấy đau đớn dữ dội, toàn thân đều đau, kiểu đau đớn đó giống như cả người ông vừa bị tháo rời xương cốt vậy.

Hơn nữa ông cũng cảm nhận được cơ thể mình hình như có nhiều bộ phận đang bị cố định lại, bây giờ chỉ có đầu và tay là có thể cử động.

Quay đầu lại, ông nhìn thấy Tùng Quân đang nằm trên một chiếc giường khác bên cạnh, đắp chăn ngáy o o.

Cao Hải Dương nhìn theo ánh mắt của ông, giải thích một câu: "Tùng Quân nói muốn cùng con ở lại đây trông chừng ông."

"Có lòng rồi, đều là những đứa trẻ tốt." Vương lão nói chuyện vẫn rất yếu ớt.

Tuy đều là ở lại đây trông đêm, nhưng vẫn có sự khác biệt, nhìn Tùng Quân chiếm một chiếc giường ngủ ngon lành như thế, còn Cao Hải Dương thì chỉ ngồi bên cạnh giường bệnh của ông, nãy giờ cũng liên tục lật sách không dám ngủ, ông chỉ cần có động tĩnh gì là Cao Hải Dương phát hiện ra ngay, không giống như Tùng Quân, ngáy to như vậy, có chuyện gì cậu ta có nghe thấy không chứ?

Chắc là cũng chẳng dựa dẫm được gì.

"Ông ngoại, sao ông lại ngã vậy ạ?" Cao Hải Dương hỏi.

"Tuổi già rồi, mắt mũi kém, bước hụt chân thôi."

Vương lão không chỉ là bước hụt một bậc thang đâu, nếu không cũng chẳng ngã nghiêm trọng đến thế, ông là ngã thẳng từ mấy tầng bậc thang xuống dưới.

"Vẫn nên thuê người chăm sóc cho ông ngoại thì hơn."

"Không cần lãng phí số tiền đó đâu, Hải Dương à, ông thấy mình chắc cũng gần đến lúc rồi, con đã gọi điện cho dì nhỏ của con chưa? Bảo bọn họ về đi."

Trong lòng Cao Hải Dương giật thót, bởi vì lời Vương lão nói có chút giống như muốn để dì nhỏ về nhìn mặt lần cuối vậy.

Nhưng bác sĩ nói tuy ông ngã khá nặng, nhưng cũng không nói là có nguy hiểm đến tính mạng mà, sao lại giống như sắp bàn giao hậu sự thế này?

"Ông ngoại, mẹ con đã gọi điện cho dì nhỏ và mọi người rồi, sáng mai họ sẽ tới."

"Được, thế thì tốt."

"Bác sĩ nói ông bị rạn xương một chỗ, xương cẳng chân cũng bị gãy, chấn động não nhẹ, cũng không nguy hiểm đến tính mạng, ông cứ thoải mái tinh thần, nghe lời bác sĩ dưỡng bệnh thật tốt, sẽ khỏe lại thôi."

"Cơ thể mình thế nào tự ông biết," Vương lão khẽ thở dài, nói, "Cũng là sắp đến lúc rồi."

Ngay vào khoảnh khắc ngã xuống đó, ông đã có cảm giác hơi kỳ lạ, kiểu cảm giác đó không biết nên hình dung thế nào, tóm lại là ông cảm thấy mình cũng sắp phải đi báo cáo rồi, cái trạm cuối cùng của cuộc đời này, đã đến ga rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8463
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.