"Gã Cao Hải Dương này cứ giao cho tôi điều tra."
Bởi vì từng tham gia đại hội thi đấu tinh anh, Mạnh Tích Niên đi điều tra sẽ dễ dàng hơn cả Mạnh Triều Quân.
"Được."
Giang Tiêu nhìn về phía Mạnh Triều Quân, "Ba, chuyện người có quan hệ thân thích với Cao Minh là như vậy, còn về phía người có quan hệ không tốt với Cao Minh hoặc nhà họ Cao, thậm chí là có thù oán, ba đã điều tra ra là ai chưa?"
"Vẫn chưa tra ra, bởi vì hỏi thăm bề nổi thì không ai nói trực tiếp là có hiềm khích gì với nhà họ Cao cả, cũng không ai biết. Nhưng ba nghĩ, nếu Cao Minh thực sự có ứng cử viên muốn đẩy lên, thì năng lực của người đó hẳn là cũng tạm được, ít nhất so với Cao Hải Dương cũng không kém bao nhiêu. Bằng không, nếu năng lực cá nhân quá kém, dù biết Cao Hải Dương là người của Cao Minh, ba có một mình phản đối, nhưng những người khác đều cảm thấy chỉ có hắn là thích hợp nhất, thì cuối cùng cũng chỉ có thể là hắn mà thôi."
Cho nên, nếu nói Cao Minh thực sự có một ứng cử viên khác muốn đẩy lên, thì hẳn là kẻ có năng lực không chênh lệch quá nhiều so với Cao Hải Dương.
"Ba nói có lý." Giang Tiêu gật đầu.
"Vì thế, ba đã khoanh vùng những người có điều kiện và năng lực tương đương," Mạnh Triều Quân lấy từ trong túi ra một tờ giấy, mở ra, trên đó viết tên ba người, ông đưa cho Mạnh Tích Niên, "Con xem thử xem, còn có người nào con quen không."
Mạnh Tích Niên cầm lấy, xem qua một lượt, chỉ vào một cái tên trên đó nói: "Người này không thể nào, gã này quen biết Ngụy Lạnh Lùng."
Ngụy Lạnh Lùng là hạng người nào chứ?
Ông ta vốn chướng mắt Cao Minh, cũng sẽ không qua lại thân thiết với kẻ có quan hệ tốt với Cao Minh.
Hơn nữa mắt nhìn người của ông ta lại rất độc địa, muốn gạt ông ta hay giấu giếm ông ta gần như là không thể, cho nên người có quan hệ tốt với ông ta, chắc chắn sẽ không phải là người phe Cao Minh.
Mạnh Triều Quân nghe vậy thì khẽ thở phào một hơi: "Vậy hiện tại phạm vi đã thu hẹp lại rồi, chính là hai người này, Liễu Gia và Hoàng Đông Lập."
"Con đi tra cho." Mạnh Tích Niên xé nát tờ giấy.
Chỉ là tên của hai người, anh liếc mắt một cái là nhớ ngay, căn bản không cần phải nhìn lại tờ giấy.
"Được, vậy giao cho con." Mạnh Triều Quân nhìn sang Giang Tiêu, nói: "Dự án của chúng ta có một loại nguyên liệu, đến lúc đó chắc là phải hợp tác với Ninh Quyết. Hay là các con thương lượng xem có nên tiết lộ chút ít cho Ninh Quyết hay không? Vì chắc chắn đến lúc đó sẽ là người này đi tiếp xúc với Ninh Quyết, ba sợ nếu Ninh Quyết không biết gì cả thì sẽ dễ rơi vào bẫy của đối phương."
"Chúng ta không để cho người này thăng tiến, chẳng phải là không cần hắn phải tiếp xúc với Ninh Quyết nữa sao?"
"Giờ vẫn chưa thể khẳng định được, lỡ như chúng ta nhầm người thì sao?"
Hiện tại bọn họ đang phân tích Cao Minh, cho rằng ông ta lấy lui làm tiến, bày ra một kế nghi binh. Nhưng lỡ như Cao Minh cũng đang chơi đòn tâm lý ngược lại với họ, thực chất đúng là muốn đẩy Cao Hải Dương lên thì sao?
Mạnh Triều Quân muốn cẩn trọng một chút, lỡ như bọn họ phân tích sai, người được thăng tiến đúng là người mà Cao Minh muốn đẩy lên, thì lần tranh đấu này coi như họ thua, mà người đó vẫn phải đi tiếp xúc với Phòng Ninh Quyết.
"Sẽ không đâu."
Mạnh Tích Niên lại trực tiếp đáp lại ông một câu như vậy.
Anh cảm thấy Mạnh Triều Quân nghĩ quá nhiều rồi, trong mắt anh, đã là họ đi điều tra thì sẽ không nhầm người.
Anh sẽ điều tra ra, không có cái gì gọi là "lỡ như" cả.
"Tích Niên, người ta không thể lúc nào cũng tuyệt đối như thế được..."
Ngay lúc Mạnh Triều Quân định giảng đạo lý cho Mạnh Tích Niên nghe, Mạnh Tích Niên liền đứng dậy: "Nếu không có chuyện gì nữa thì con và Tiểu Tiểu đi trước đây, tối ba đưa ông nội cùng qua ăn cơm."
Nói xong, anh liền nắm tay Giang Tiêu bước ra ngoài.