“Tùng Quân, sao cậu lại chạy đến đây?”
Bên ngoài cổng lớn, truyền đến giọng nói của Cao Hải Dương.
Tùng Quân quay đầu nhìn lại, quả nhiên trông thấy Cao Hải Dương đang đứng ngoài cửa, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, đồng thời thấp giọng mắng thầm một câu.
Không ngờ Cao Hải Dương cũng tới, đây rõ ràng là muốn tới tranh công với hắn.
Tuy nhiên, may là Cao Hải Dương vẫn chậm hơn hắn một bước.
Giang Tiêu nhìn sang, thấy Cao Hải Dương, cô không ngờ Cao Hải Dương lại cũng đến đây, cho nên Vương lão muốn gặp cô, chắc hẳn là thật rồi.
Cô còn đang nghĩ mình không biết làm thế nào để biết được thứ mà Vương gia muốn truyền lại rốt cuộc là cái gì, lại còn thấy mình chẳng có chút quan hệ nào với Vương gia, cứ thế đường đột đến hỏi thăm cũng không hay, không ngờ Vương lão lại chủ động muốn gặp cô.
Cô cảm thấy chuyện này thật sự có chút khó tin.
“Biểu ca à, anh không tin tôi đến thế sao? Tôi không phải đã nói là tôi có thể mời được Giang tiểu thư đến bệnh viện rồi sao? Sao anh còn đi theo tới đây?” Tùng Quân mỉa mai nhìn Cao Hải Dương.
Cao Hải Dương vừa nghe liền biết hắn đã nói không ít chuyện.
Anh không để ý đến Tùng Quân, mà nhìn về phía Giang Tiêu trước.
“Mạnh thiếu phu nhân, thật ngại quá, mạo muội quấy rầy rồi.”
Vốn dĩ anh tưởng mình đến quá sớm, định đợi ở bên ngoài, chờ nhà Giang Tiêu có người mở cửa mới qua nói chuyện, không ngờ vừa tới cửa đã thấy cửa mở, lại còn nghe thấy giọng nói của Tùng Quân.
Trước đó Cao Hải Dương không ngăn cản Tùng Quân, là vì cảm thấy thời gian còn quá sớm, Tùng Quân có tới cũng không gặp được Giang Tiêu, nên mới không quản hắn, cứ nghĩ Tùng Quân đến đây không thấy mở cửa thì tự khắc sẽ mất kiên nhẫn mà rời đi, không ngờ hắn thật sự vào được, giờ còn đang ở đây.
“Vào đi.” Giang Tiêu nhìn Cao Hải Dương, cũng nhìn sang Tùng Quân.
Phải nói rằng, Cao Hải Dương đúng là kiểu cao lớn vạm vỡ, anh khí mười phần của quân nhân thuộc liên minh, nhìn thôi đã thấy chính trực, mang lại cảm giác rất an toàn và đáng tin cậy, so với Tùng Quân – kiểu thanh niên thành phố tuy ăn mặc chải chuốt nhưng thiếu sự vững chãi – thì Giang Tiêu vẫn cảm thấy Cao Hải Dương tạo thiện cảm hơn.
Dù sao thì cô cũng đã quen với kiểu người này rồi, Mạnh Tích Niên bọn họ đều là như thế.
Nếu là cô, nếu cô là Vương lão, liếc mắt một cái là đã nhìn ra nên chọn ai làm người kế thừa rồi chứ, chắc chắn sẽ không chọn kiểu như Tùng Quân đâu nhỉ?
Nhưng cô cũng không biết Vương lão rốt cuộc là người thế nào, bây giờ cũng khó mà nói được.
Tùng Quân đã ở đây rồi, có thêm một Cao Hải Dương vào nói chuyện cùng cũng chẳng sao cả.
Sau khi Cao Hải Dương bước vào mới nhìn sang Tùng Quân.
“Tôi là Cao Hải Dương, nếu cậu ta đã giới thiệu rồi thì tôi là biểu ca của cậu ta, tôi cũng vì ông ngoại mà tới.”
Giang Tiêu gật đầu: “Thân phận của hai người tôi đã biết rồi.”
“Biểu ca, nhưng tôi là người đến mời trước mà, anh có ý gì đây?” Tùng Quân nhìn Cao Hải Dương thấy không thoải mái chút nào, cứ như thế này, nếu Giang Tiêu thật sự tới bệnh viện, thì tính là ai mời đây?
“Mẹ cậu đang tìm cậu.” Cao Hải Dương không trả lời câu hỏi của Tùng Quân, chỉ nói với hắn một câu như vậy.
Tùng mẫu đã ra ngoài từ sớm, nói là tự mình làm bữa sáng mang đến bệnh viện, nhưng Cao Hải Dương nhìn một cái là biết ngay, đó là bà mua ngoài tiệm, căn bản không phải tự làm, anh cũng không vạch trần.
Vừa vào đến bệnh viện, thấy Tùng Quân không có ở đó, Tùng mẫu liền nói ra nói vào rằng là do anh đuổi người đi, muốn làm cho ông ngoại không thể luôn nhìn thấy Tùng Quân hiếu thảo ở trước mặt, nên giờ đang tìm Tùng Quân khắp nơi đấy.