Thông thường vào sáng sớm thế này, nhà họ sẽ chẳng có khách khứa nào tới, vốn dĩ họ cũng rất ít khi tiếp khách.
Giang Tiêu đang cầm đồ trên tay, Dung tỷ thì đã ra sau vườn tưới hoa, An đại tỷ đang rửa bát trong bếp. Giang Tiêu định đặt đồ xuống rồi mới ra mở cửa, nhưng còn chưa kịp đặt xuống, chuông cửa lại reo lên lần nữa.
Hơn nữa lần này chuông reo không dứt, cứ ấn liên hồi không dừng lại.
An đại tỷ nghe tiếng chuông cửa reo không ngừng, tưởng rằng có người nào đó tìm đến có việc gấp, liền vội vàng lau tay chạy ra. Bà chưa kịp nhìn thấy Giang Tiêu đang ở trong sân đã vội vã chạy đi mở cửa.
Bà cũng lo tiếng chuông cửa cứ reo mãi sẽ làm Giang Tiêu thấy phiền.
Kết quả vừa mở cửa ra đã thấy một gã đàn ông trông khá là bóng bẩy, điệu đà.
"Hắt xì!"
Gã đàn ông này xịt nước hoa nồng nặc. An đại tỷ vừa mở cửa ra, gió ngoài trời ùa vào mang theo mùi nước hoa nồng nặc khiến bà không nhịn nổi mà hắt hơi, bị sặc mùi.
Tùng Quân vốn tưởng người ra mở cửa sẽ là Giang Tiêu như ngày hôm qua. Tuy trong lòng hắn không có ý đồ gì quá quắt, nhưng nghĩ đến vẻ ngoài mỹ mạo của cô, hắn vẫn vô thức muốn phô diễn chút phong thái nam tính. Thế nên vừa thấy cửa mở, hắn lập tức tiến lên một bước, ngẩng đầu ưỡn ngực, theo bản năng làm ra dáng vẻ như chim công xòe đuôi.
Ai ngờ bước tới lại thấy người mở cửa là một người phụ nữ trung niên, trên người còn mặc tạp dề, lại còn hắt hơi một cái thật to, khiến hắn tức khắc nổi quạu.
Hắn nghiêng người lùi lại một bước, liếc nhìn An đại tỷ đầy vẻ ghê tởm: "Bà cô à, bà làm vậy có thấy buồn nôn không hả? Hắt hơi vào người khác mà không sợ bị đánh à?"
An đại tỷ vốn đang thấy khá áy náy, dù là do mùi nước hoa của đối phương quá nồng khiến bà không kìm được, cộng thêm việc hắn cứ bấm chuông liên hồi trước lúc mở cửa một giây, nhưng bà vẫn cảm thấy hành động hắt hơi vào người khác là không phải.
Bà vừa định nói lời xin lỗi thì nghe thấy câu nói chẳng hề khách khí này của Tùng Quân, liền ngẩn người ra.
Bà đã làm việc ở nhà Giang Tiêu nhiều năm, thực sự chưa từng gặp loại người như vậy.
Bà đánh giá Tùng Quân một lượt, thấy không quen biết gì.
"Anh tìm ai?" Sắc mặt An đại tỷ cũng trở nên khó coi.
"Đây là nhà Giang Tiêu phải không?" Tùng Quân nhíu mày đánh giá bà, một người phụ nữ trung niên thế này, nhìn kiểu gì cũng không giống người có tiền, chắc chỉ là người giúp việc ở đây thôi nhỉ?
"Phải."
"Tôi tìm Giang Tiêu, tôi vào được chứ?"
Tùng Quân vừa nói xong câu đó liền rảo bước tiến vào cổng, chuẩn bị đi thẳng vào nhà.
An đại tỷ lập tức giơ tay ngăn hắn lại.
"Tiên sinh, anh phải nói rõ anh là ai, tìm Giang Tiêu có việc gì đã."
"Tôi tên Tùng Quân, tìm cô ấy tất nhiên là có việc rồi. Cơ mà tôi tìm cô ấy chứ có tìm bà đâu, nói với bà thì có ích gì?"
Giang Tiêu đã cất xong đồ đạc và rửa tay. Ban đầu cô cứ tưởng có ai đó có việc gấp, không ngờ người tới lại là Tùng Quân.
Cô nghe thấy những lời Tùng Quân nói với An đại tỷ, sắc mặt liền trầm xuống đôi chút.
Nếu người tới là Cao Hải Dương, cô còn có thể tiếp đón một chút, nhưng là Tùng Quân thì cô thực sự không còn tâm trạng nào để tiếp đãi, huống hồ hắn lại còn sáng sớm đã tới đây bấm chuông liên hồi như vậy.
Cô định xoay người bỏ đi, nhưng Tùng Quân đã nhìn thấy cô, hắn liền cất tiếng gọi.
"Này, Giang tiểu thư!"
Giang Tiêu khựng lại, xoay người nhìn hắn.
Tùng Quân vẫy vẫy tay về phía cô: "Giang tiểu thư, hôm qua chúng ta từng gặp nhau ở nhà hàng, tôi tên Tùng Quân, cô còn nhớ tôi chứ?"
"Đã có ai từng nói với anh rằng, sáng sớm tinh mơ đã tới bái phỏng mà còn bấm chuông cửa như thế là rất bất lịch sự chưa?" Giang Tiêu hỏi ngược lại.