Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 24626 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7916
Có Thể Giúp Tôi Bảo Vệ Cậu Ấy Không?

❊ ❊ ❊

Vương Ái Trân ngẩn người ra một chút. Lúc đó có người phát hiện bà ngất xỉu trong cái hố kia, nhưng đồng nghiệp đó cũng là người thật thà đáng tin cậy, nên bà cũng không để tâm lắm. Dù sao thì sau khi bò lên từ chỗ đó, bà ngất ở nơi khác, người ngoài thường chỉ chú ý tới nơi bà ngất sau đó, sẽ không ai nghĩ tới cái hố sâu kia cả.

Nhưng hiện tại Giang Tiêu nói như vậy, đột nhiên bà có chút hoảng.

“Không, không phải ngất ở đó, chỉ là lúc tôi đi ngang qua thì không cẩn thận ngã xuống thôi.” Vương Ái Trân giải thích.

“Ồ?” Giang Tiêu nhướng mày, “Cái hố sụp đổ đó rất sâu, bà không ngã trúng chỗ đó chứ?”

“Không, không có, chắc là tôi vận khí không tệ, dưới đáy không phải có rất nhiều đất và cỏ sao? Tôi vừa vặn ngã vào đống đất mềm và cỏ, cho nên không bị thương.”

Thế nên, bà đang nói dối.

Sắc mặt Giang Tiêu đột nhiên trầm xuống, ngữ khí cũng trở nên lạnh nhạt, “Vương Ái Trân, bà tự mình nhảy xuống, tại sao lại phải nói là không cẩn thận ngã xuống?”

Tim Vương Ái Trân thắt lại. “Mạnh thiếu phu nhân đang nói gì vậy? Tôi không hiểu lắm. Nếu là tôi tự mình nhảy xuống, thì chuyện này có gì phải giấu diếm?”

“Đúng vậy, đây cũng chính là điều tôi muốn hỏi bà, rốt cuộc chuyện này có gì đáng để giấu diếm? Bà nhảy xuống đó làm gì?”

“Tôi——”

“Nếu bà không nói thật, tôi chỉ có thể giao bà cho Ngụy cục, ông ấy nhất định cũng sẽ gọi Cao Hải Dương tới. Chuyện bà đang giấu giếm, rốt cuộc có liên quan đến Cao Hải Dương hay không, ông ấy tra một chút là biết ngay.”

Giang Tiêu trực tiếp ngắt lời bà.

Mà khi nghe thấy "Ngụy cục", sắc mặt Vương Ái Trân lập tức thay đổi.

Xem ra, bà cũng biết rõ sự lợi hại của Ngụy Lạnh Diện.

Giang Tiêu lúc này cũng không khỏi cảm thán uy lực của Ngụy lão đại, ngay cả người như Vương Ái Trân cũng biết rằng một khi đã rơi vào tay ông ấy thì cơ bản không còn bí mật nào cả, không phạm sự thì thôi, chứ đã phạm sự rồi thì tuyệt đối sẽ phải lột một lớp da.

Vương Ái Trân thì bản thân không sợ, nếu bà chỉ có một mình.

Nhưng nếu phải liên lụy đến Cao Hải Dương thì bà không làm được, vốn dĩ bà làm nhiều chuyện như vậy cũng là vì Cao Hải Dương.

“Mạnh thiếu phu nhân!”

“Sao, nguyện ý nói rồi à?” Giang Tiêu hỏi.

Hai tay Vương Ái Trân bưng cốc nước, vẫn luôn run rẩy, sắc mặt cũng có chút tái nhợt.

Giang Tiêu thấy bà vẫn muốn cố gượng, lại lạnh lùng nói: “Bà có biết vừa nãy bà đã ngất lịm ở đây không?”

Ngất lịm?

Sắc mặt Vương Ái Trân lại biến đổi.

Lúc lên xe cứu thương bà đã cảm thấy mình đỡ hơn nhiều rồi, sau khi vào đây kiểm tra xong cũng nói bà không sao, nên bà định nằm nghỉ một lát rồi vội vã xuất viện về nhà.

Nhưng sau đó hình như bà thực sự mất ý thức?

Lúc này Vương Ái Trân mới phản ứng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, khi thấy hoàng hôn đã sắp buông xuống, sắc mặt bà lại thay đổi.

Xem ra lần ngất lịm này của bà, thời gian cũng không ngắn.

Giờ này Cao Hải Dương đã về nhà rồi, nếu bà vẫn chưa về, chắc chắn sẽ có điện thoại gọi tới——

Vương Ái Trân lập tức nhìn vào điện thoại của mình, hóa ra lại hết pin sập nguồn rồi.

Con trai nếu không gọi được cho bà, chẳng phải sẽ lo sốt vó lên sao?

“Bởi vì có người muốn giết bà. Vừa nãy nếu không phải tôi đến kịp thời, bà đã chết lặng lẽ trong khí độc rồi.” Giang Tiêu nhìn bà, “Cho nên, Vương tỷ không muốn nói gì sao? Bà nghĩ rằng nếu bà không nói gì cả, sau khi bà chết, kẻ ra tay với bà sẽ không ra tay với Cao Hải Dương ư?”

Sắc mặt Vương Ái Trân tái nhợt.

“Tôi, tôi nói, các cô có thể giúp tôi bảo vệ Hải Dương không? Chuyện này hoàn toàn không liên quan gì tới thằng bé cả.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:8445
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.