Giang Lục thiếu ngồi đợi ở đây, Thôi Chân Sơ cảm thấy từ lúc Giang Tiêu đi ra ngoài đến giờ, ông có chút tâm thần bất định, đây là trạng thái mà rất lâu rồi bà không còn thấy ở ông nữa.
“Tiểu Tiểu xảy ra chuyện gì sao?”
“Không có gì đâu, bà biết mà, Tiểu Tiểu quá ưu tú, luôn có người không có ý tốt mà dòm ngó con bé, bây giờ cũng gặp phải một kẻ như thế, nhưng Tiểu Tiểu có thể giải quyết được.”
Nghe Giang Lục thiếu nói vậy, Thôi Chân Sơ cũng không hỏi thêm gì nữa.
Hai cha con họ cảm thấy nửa đời trước của bà đã phải chịu quá nhiều khổ cực, nên những năm gần đây họ cơ bản không bao giờ kể cho bà nghe những chuyện không vui, chỉ muốn bà ăn ngon mặc đẹp, tìm được sở thích riêng, có thể sống một cuộc sống an nhàn.
Biết tâm nguyện của họ là như vậy, bà cũng không hỏi han quá nhiều về mọi chuyện, chỉ cần biết họ bình an vô sự là được.
Thế nên những năm nay, Thôi Chân Sơ ngày càng thần thái rạng rỡ, tươi tắn, toát lên vẻ quý phái của một người được nâng niu chiều chuộng.
Giang Tiêu bây giờ đã về rồi, vậy chắc chắn là không có chuyện gì nữa.
“Vậy tôi đi chuẩn bị chút đồ, lát nữa bà cùng tôi về nhà họ Thôi nhé?”
Khó khăn lắm mới đến kinh thành, đương nhiên là phải đến nhà họ Thôi thăm hỏi hai vị trưởng bối, buổi tối có lẽ cũng sẽ ăn cơm gia đình ở đó.
“Được.”
Giang Lục thiếu tuy đáp một tiếng được, nhưng ông cũng biết việc có về nhà họ Thôi hay không còn phải xem quyết định lát nữa của Giang Tiêu. Phải xử lý xong chuyện của Smith, không còn nguy hiểm nữa, Giang Tiêu mới để họ ra ngoài, nếu không con bé vẫn sẽ lo lắng họ ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm.
Smith vốn dĩ định ra tay với người bên cạnh con bé, nếu biết cha mẹ con bé tới, chắc chắn đó càng là mục tiêu hắn muốn nhắm vào.
“Bà đi thu xếp đi, tôi đi xem Tiểu Tiểu thế nào.”
Giang Lục thiếu cũng biết họ đã đưa người đến phòng tạp vụ, ông trực tiếp bưng một ly sữa nóng đi qua, đây là thứ ông đã chuẩn bị từ trước.
Đinh Hải Cảnh sau khi ném người vào trong phòng tạp vụ thì định đi ra, vừa vặn nhìn thấy Giang Lục thiếu.
“Lục thiếu.”
“Tiểu Đinh, trong bếp vẫn còn sữa nóng đấy, rửa mặt rửa tay rồi đi uống một chút, sau đó nghỉ ngơi đi, chỗ này tôi giúp Tiểu Tiểu.” Giang Lục thiếu nói với Đinh Hải Cảnh.
“Vâng, cảm ơn Lục thiếu.”
Đinh Hải Cảnh vốn dĩ cũng muốn hỏi Giang Tiêu có cần anh ở lại giúp gì không, nhưng lại nghĩ có lẽ chuyện cô muốn hỏi có liên quan mật thiết đến bí mật của cô, để anh ở lại nghe có lẽ không tiện lắm. Nhưng anh lại cảm thấy để cô một mình ở đây thì hơi không yên tâm, giờ thấy Giang Lục thiếu đến thì anh cũng an tâm rồi.
Có Lục thiếu ở cùng cũng tốt.
Đinh Hải Cảnh rời đi về phía tiền viện, Giang Lục thiếu bước vào trong phòng, đưa ly sữa nóng cho Giang Tiêu: “Uống trước đi rồi hãy bận.”
Giang Tiêu đi một chuyến như vậy, quả thực chưa kịp uống nước, lại còn hơi mệt, giờ có ly sữa nóng, uống vào xong cả người liền thấy ấm áp.
“Cảm ơn ba.”
Giang Lục thiếu quan sát người đàn ông đang bị ném dưới đất, dựa vào một đống tạp vật.
“Người này trông hơi giống với tằng tằng tổ mẫu của con.” Ông đột nhiên nói.
Có ý gì vậy?
Giang Tiêu ngẩn người.
“Ba, hắn là người nước ngoài đấy.”
“Ba biết, nhưng tằng tằng tổ mẫu có một nửa dòng máu ngoại tộc, nghe nói xuất thân của bà ấy còn khá huyền thoại. Thời đó gả vào nhà họ Giang cũng là một câu chuyện, mà bà ấy có một người anh trai, hậu duệ của người đó vào thời loạn lạc đã ra nước ngoài.”
Giang Tiêu kinh ngạc.
“Hồi nhỏ ba từng thấy một tấm ảnh được gửi về, cũng là ảnh cũ thôi, chính là hậu duệ của vị kia đó. Nghe nói sau khi ra nước ngoài, hắn đã vào một gia tộc quý tộc ở bên đó.”
“Vào đó là có ý gì?”
“Gia tộc quý tộc đó có một thiên kim thích ăn chơi, đời sống cá nhân có chút...” Thần sắc Giang Lục thiếu hơi khó nói, Giang Tiêu lại hiểu ngay. Chẳng lẽ là vào phủ làm nam sủng sao?
“Tấm ảnh đó là hắn và con trai của vị tiểu thư kia, trông đã ra dáng người nước ngoài rồi, khá giống với tên Smith này.” Giang Lục thiếu vẫn tiếp tục quan sát Smith.