Sau khi Phàn Lăng ngồi xuống liền liếc nhìn họ một cái, còn khen một câu: "Trông rất giống một nhà ba người, nếu hai người không cải trang thì nhìn cũng rất giống một gia đình ba người rồi."
Nhan sắc của Hoắc Kình cũng cực kỳ xuất sắc, không biết có phải vì lớn lên trong nhà họ Mạnh hay không, tuy ngũ quan không giống họ nhưng khí chất và cảm giác lại có vài phần tương tự.
Nếu lừa người khác nói đây là con trai họ, thì với nhận định như vậy mà nhìn họ, biết đâu còn có thể tìm ra được ba phần thần thái giống nhau.
"Chúng tôi cải trang thành thế này mà anh cũng nhận ra từ đằng xa được sao?" Giang Tiêu khá ngạc nhiên nhìn anh ta. Đồng thời cũng cảm thấy có chút không ổn. Cả ngày không thấy đâu, đến giờ ăn tối mới tới, vạn nhất sự việc rắc rối, một đêm làm không xong thì chẳng phải ngày mai họ không thể về nhà rồi sao?
Thực lòng mà nói, nếu là lúc nhàn rỗi, Giang Tiêu vẫn sẵn lòng đưa Hoắc Kình và Mạnh Tích Niên chơi đùa ở đây thật vui vẻ, nhưng bây giờ chẳng phải đang có việc chính sao?
Cũng không thể nhốt Smith quá lâu, dù sao cũng phải thả ông ta về.
Phàn Lăng nói: "Không nhận ra, chỉ là cảm thấy hơi giống, nên qua xác nhận lại chút thôi."
"Trông anh không giống dáng vẻ tới xác nhận lại chút nào cả."
Anh ta vừa tới liền ngồi xuống luôn mà không thèm nhìn lấy một cái, trông rất đỗi chắc chắn, dù sao cô cũng không thấy anh ta có chút nghi ngờ nào vào lúc đó cả.
"Tôi ngụy trang giỏi."
Thực ra trong lòng Phàn Lăng nghĩ rằng, cho dù khuôn mặt, màu da và kiểu tóc của cô có thay đổi, nhưng vóc người, đường nét cổ và cằm, cả tư thế ngồi nữa, tôi đều có thể nhận ra ngay lập tức.
Thế nhưng Mạnh Tích Niên đang ngồi bên cạnh, dù anh ta không có ý đồ gì xấu, thì những lời này vẫn nên tránh nói ra, kẻo loại người hay ghen tuông như Mạnh Tích Niên lại bất ngờ làm đổ bình giấm, đến lúc đó Mạnh Tích Niên trực tiếp thù địch với anh ta thì làm sao?
Tuy về việc chính Mạnh Tích Niên chắc chắn sẽ giúp, không thể nào cố ý phá hỏng chuyện của anh ta, nhưng với tính cách của cậu ta thì cũng có thể sẽ khiến anh ta làm ra mấy chuyện mất mặt, không để anh ta đạt được mục đích một cách dễ dàng như vậy.
Vì thế đương nhiên anh ta đã nói dối.
Mạnh Tích Niên liếc nhìn anh ta một cái: "Chuyện không thành sao?"
Câu này nói ra vẫn hơi mang giọng mỉa mai.
Cậu vốn không muốn nuông chiều cái thói này của Phàn Lăng, chắc chắn tối qua anh ta đã biết nhiệm vụ có độ khó rồi, nhưng lúc đó cứ không chịu mở lời, cứ phải đợi tới tận lúc này mới tới tìm họ. Phải biết là ngày mai họ đã phải về rồi, chẳng lẽ còn phải vì nhiệm vụ của anh ta mà trì hoãn ở đây sao?
"Suýt chút nữa."
Phàn Lăng cũng thừa nhận thẳng thắn, quả thực là thiếu chút nữa.
"Anh đi một mình, hay dẫn cả đội theo?" Mạnh Tích Niên hỏi câu này cũng để bản thân nhanh chóng hiểu được nhiệm vụ của anh ta còn thiếu độ khó bao nhiêu.
Nếu anh ta đi một mình thực hiện nhiệm vụ mà thiếu chút nữa, thì cộng thêm cậu vào hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng nếu cả đội Ám Tinh tới mà vẫn có vấn đề, thì cộng thêm một mình cậu e rằng cũng chưa chắc đã được.
"Có sáu người tới." Phàn Lăng vẫy tay gọi phục vụ lại, cũng gọi món cho mình, đợi Mạnh Tích Niên trầm ngâm một lát rồi mới nói tiếp với cậu: "Đồ vật chúng tôi đã lấy được rồi, bây giờ chỉ có một khó khăn, là làm sao vận chuyển đồ về. Bởi vì có người muốn gây khó dễ cho tôi, đồ tôi vận chuyển, cô ta chắc chắn sẽ phái người chặn tôi lại."
"Người đẹp đó sao?" Giang Tiêu lập tức hiểu ngay anh ta đang nói tới ai, chắc chắn chính là người phụ nữ đó rồi, "Nếu anh không theo cô ta, thì cô ta sẽ không để anh đi đúng không?"
"Vậy Phàn minh quan sao không theo người ta đi? Dù sao tài sản nhà họ Phàn cũng đủ rồi, có thể vứt bỏ cái thân phận minh quan này, ở lại đây hưởng thụ quãng đời còn lại." Mạnh Tích Niên cười một tiếng.