Giang Tiêu lúc này mới thở phào một hơi.
Bởi vì sau khi bọn họ lái xe đi được một đoạn đường thì phát hiện có người đuổi theo, Đinh Hải Cảnh là người phát hiện ra chuyện này, anh hoàn toàn cảm nhận được điều đó, đối phương tụt lại phía sau một khoảng rất xa, nên bọn họ không hề nhìn thấy chiếc xe đang đuổi tới.
Nhưng phản ứng của đối phương rõ ràng rất nhanh, điều này chứng tỏ bọn họ thật sự giống như giấc mơ của Giang Lục thiếu, đang chằm chằm chờ đợi ở nơi mà Giang Tiêu cùng những người khác vốn định rời đi.
Vừa phát hiện Giang Tiêu và mọi người không xuất hiện theo lộ trình ban đầu, bọn chúng liền lập tức phản ứng lại rồi tìm đúng hướng đuổi theo.
Nếu không phải nhờ Giang Lục thiếu cảnh báo, bọn họ thật sự đã đi từ cửa chính ra bãi đỗ xe, khi đó khả năng cao là không thể nào thoát thân được.
Những kẻ này không phải tay sai bình thường, chắc chắn đã được huấn luyện bài bản, Giang Tiêu không dám khinh suất.
Nếu chỉ có cô và Đinh Hải Cảnh thì khả năng thoát thân có lẽ sẽ lớn hơn, nhưng bên cạnh cô còn có mấy người không biết võ công, Cừu Lê Bạch và Vương Dịch là những người phụ nữ bình thường ngay cả tập thể dục cũng không có thể lực.
Giang Lục thiếu bảo cô mang theo tất cả mọi người cùng đi, chứng tỏ trong giấc mơ của ông, đối phương không phải chỉ nhắm vào một mình cô, chắc chắn đã không tha cho những người khác.
Cho nên, thật may là có sự cảnh báo của Giang Lục thiếu, sau khi bọn họ đến công ty bảo an ngồi xuống, những người đó mới đuổi tới.
Đã chậm một bước rồi.
Đến nơi này, Giang Tiêu không còn lo lắng gì nhiều nữa, chẳng lẽ nhân lực ở đây còn chưa đủ đông sao?
Nếu Mạnh Tích Niên ở đây, anh chắc chắn sẽ phái người tóm gọn đám người đó, nhưng bọn họ ở đây lại không có quyền lực gì cả.
Thôi Chân Quý tuy xuất thân từ nhà họ Thôi, nhưng ông lại làm kinh doanh.
Nếu Thôi Chân Ngôn ở đây, anh cũng có thể gọi một cuộc điện thoại là điều người tới bắt bọn chúng ngay.
Thôi Chân Quý và Phòng Ninh Quyết đều nhìn Giang Tiêu.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
Hiện tại dĩ nhiên bọn họ đã nhìn ra, chắc chắn là có chuyện gì đó đã xảy ra, nếu không Giang Tiêu sẽ không mang theo bọn họ chạy trốn như đang trốn mạng, xe của bọn họ còn bỏ lại ở bãi đỗ xe tòa cao ốc bên kia kìa.
"Ông Smith đó, đi điều tra đi." Giang Tiêu nói với Đinh Hải Cảnh trước.
Không cần cô nói, vốn dĩ Đinh Hải Cảnh cũng định đi điều tra ông Smith. Anh gật đầu, sau khi chào hỏi Thôi Chân Quý và những người khác liền bước ra ngoài.
Phòng Ninh Quyết lấy điện thoại di động ra, cũng gọi một cuộc đi.
"Đi điều tra kẻ tên Smith đã đấu giá bức tranh đó ở nhà đấu giá hôm nay, bảo người ở nước ngoài cũng gác lại công việc trong tay mà điều tra chuyện này trước, tốt nhất là lật tẩy hết gốc gác của ông ta cho tôi."
Thôi Chân Quý thấy bọn họ đều đã hành động, sợ Cừu Lê Bạch quá lo lắng nên đành nhẫn nhịn, không gọi điện thoại sai người đi điều tra Smith ngay trước mặt cô.
Ông nhìn ra được Cừu Lê Bạch rõ ràng đang có chút lo lắng, liền nắm lấy tay cô: "Không sao đâu, lát nữa Hải Cảnh sẽ phái người đưa chúng ta về."
"Em không lo chuyện đó, em lo cho Tiểu Tiểu, đối phương là nhắm vào Tiểu Tiểu đúng không?"
Cừu Lê Bạch cũng nhìn ra được, đối phương chính là nhắm vào Giang Tiêu, những người như bọn họ đều đã trở thành gánh nặng và sự vướng bận của Giang Tiêu.
Sau chuyện này đối phương chắc sẽ không tìm đến bọn họ nữa, nhưng liệu có tìm Giang Tiêu nữa không?
"Tiểu cữu mẫu, con không sao, đây là ở kinh thành mà."
Trong lòng Giang Tiêu cũng đang bùng lên lửa giận.
Nhưng Cừu Lê Bạch không biết là, bây giờ không phải cô phải sợ đối phương tìm đến cửa nữa, mà là chính cô muốn tìm đến tận cửa!
Đợi đến khi Đinh Hải Cảnh sắp xếp nhân thủ đưa từng người bọn họ rời đi, bản thân anh cũng đưa Giang Tiêu về nhà, vừa vào cửa nhà, Giang Tiêu liền quay người nhìn về phía Đinh Hải Cảnh.
Trong lòng Đinh Hải Cảnh khẽ giật thót.