Theo ý của Đinh Hải Cảnh, đương nhiên là sẽ không để bọn họ vào nhà khám xét. Chỉ là người từ bên ngoài đến thì đã sao? Cho dù là muốn tìm đến cơ quan chức năng thì thế nào?
Chỉ dựa vào một chút suy đoán, không có lệnh khám xét, vốn dĩ bọn họ không thể xông vào lục soát.
Tuy rằng đúng là việc này do bọn họ làm, nhưng bằng chứng đâu? Nhân chứng đâu? Những suy luận có căn cứ đâu? Chỉ vì chút xung đột mà tìm đến tận nhà đòi vào khám xét, đang nghĩ cái gì vậy? Bọn họ hoàn toàn có quyền từ chối.
Cho dù thân phận của Smith có khác biệt, có cơ quan liên quan giúp đỡ thì đã sao? Đây là nhà của Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu, cứ như bọn họ không có thân phận đặc biệt vậy.
Thế nhưng Giang Tiêu nhanh chóng bước ra. Lúc người ta đập cửa cô không ra mặt, ngược lại còn vào trong bảo Đinh Hải Cảnh ra ngoài, giờ cô vừa xuất hiện, cười có chút lạnh lẽo, nhưng lời nói ra lại là đồng ý.
“Nếu ngài Smith mất tích có thân phận đặc biệt không thể xảy ra chuyện, vậy chúng tôi cũng phối hợp một chút. Muốn vào xem thì cứ vào xem, nhưng hy vọng các người đừng có lục tung đồ đạc, chúng tôi có thể trực tiếp mở những chỗ có thể giấu người ra để các người nhìn một cái là rõ ngay.”
“Giang Tiêu...” Đinh Hải Cảnh liếc nhìn cô, nhíu mày.
Phản ứng này của anh khiến ông Tống và những người đi cùng cảm thấy có hy vọng.
Đinh Hải Cảnh ngăn cản như vậy, liệu có phải ngài Smith thực sự đang ở đây không? Như thế này thì bọn họ càng phải vào kiểm tra cho bằng được!
“Gia tộc Smith có thế lực rất mạnh bên ngoài, nếu ngài Smith thực sự xảy ra chuyện ở đây, ảnh hưởng sẽ rất lớn, cho nên mong Mạnh phu nhân nể tình giúp đỡ có được không?”
Ông Tống nhìn Giang Tiêu, giọng điệu và ánh mắt đều đầy vẻ ép người.
Ánh mắt Giang Tiêu căn bản không hề đặt trên mặt ông ta, dù cho ông ta có ép người thế nào cũng chẳng hề ảnh hưởng đến cô. Cô chỉ nhìn những người bên cục trị an, thái độ vẫn rất ôn hòa, lễ độ.
“Khi ở sàn đấu giá tôi quả thực đã xảy ra xung đột với ngài Smith, để tránh sau này có chuyện gì thực sự đổ lên đầu mình, tôi vẫn sẵn lòng để các người vào. Nhưng ông ta không được vào, ông ta là phiên dịch, vào khám xét đâu cần đến phiên dịch.”
Ông Tống này cứ ép người như vậy, cô nhất quyết không cho ông ta vào.
Hơn nữa cô cứ có cảm giác nếu người tên Tống này vào thì rất có khả năng sẽ lục lọi lung tung, cô sẽ không để ông ta đụng vào bất cứ thứ gì trong nhà, cũng không để một người như vậy bước vào phòng ngủ của mình.
“Mạnh phu nhân đây là đang chột dạ sao?” Ông Tống có chút bực dọc. Tại sao lại không cho ông vào?
“Chột dạ thì sẽ cho người khác vào sao? Chỉ là không cho ông vào thôi, chẳng lẽ ông nghĩ chỉ có mình ông là có mắt, còn họ đều không có mắt? Họ vào xem thì không có ý nghĩa gì sao?”
Giang Tiêu vặn lại một câu.
Ông Tống không nói được gì nữa. Hai vệ sĩ ông ta mang theo đều có thể vào, thế thì vốn dĩ chẳng có vấn đề gì, Giang Tiêu rõ ràng là cố tình nhắm vào ông ta.
Giang Tiêu bảo Đinh Hải Cảnh và Giang Lục thiếu cùng dẫn người vào khám xét. Dù sao có người nhà dẫn đường, không cho người ngoài đụng vào đồ đạc trong nhà, chỉ cần bọn họ tự vào, có tủ hay thùng gì đó thì người của mình tự mở ra cho bọn họ xem là được.
Lúc kiểm tra đến căn phòng chứa đồ đó, Đinh Hải Cảnh không cần bước vào cũng đã cảm nhận được bên trong không có người.
Đương nhiên anh biết, Giang Tiêu chịu để bọn họ vào là vì có lòng tin đã giấu người kỹ càng, nhưng anh thật sự không biết Giang Tiêu có thể giấu người ở đâu.
Tứ hợp viện đều đã kiểm tra hết, ngay cả phòng tranh và vườn dược liệu nhỏ của cô cũng đã mở ra cho bọn họ xem, kết quả là tay trắng trở về.
“Tôi đã phối hợp đủ rồi chứ?” Giang Tiêu nhướng mày hỏi bọn họ.
“Đa tạ sự phối hợp của Mạnh phu nhân, chúng tôi sẽ đi tìm ở những nơi khác, hôm nay làm phiền cô rồi.”