Mạnh Tích Niên lắc đầu, "Đi thẳng tới lâu đài đi. Phàn Lăng đã xuất hiện rồi, hôm nay nếu không giải quyết xong chuyện của chúng ta, thì ngày mai không biết sẽ còn xảy ra bất trắc gì nữa. Hơn nữa, Smith cũng không thể bị nhốt lâu như vậy, nếu ông ta mất tích quá lâu thì đến lúc đó cũng sẽ rắc rối."
Vì vậy, bọn họ nhất định phải giải quyết xong mọi việc trong hôm nay.
Giang Tiêu nghĩ cũng đúng.
"Vậy A Kình có lo lắng cho anh không? Cậu ấy biết anh tới đón em chứ?"
"A Kình biết, anh đã nói với cậu ấy rồi, bảo cậu ấy hôm nay cứ ngoan ngoãn ở lại khách sạn, cậu ấy sẽ không sao đâu. Đứa nhỏ A Kình này làm việc rất trầm ổn, có chút phong thái của anh."
Sao lại tự khen bản thân mình thế chứ? Giang Tiêu không nhịn được mà bật cười.
Đợi đến khi Mạnh Tích Niên đưa cô tới lâu đài của Smith, lái xe mất bốn mươi phút, Giang Tiêu mới biết quả thực không nên trì hoãn thêm nữa, vì muốn tới đây một chuyến không hề thuận tiện chút nào.
Thế nhưng——
"Em cứ tưởng anh sẽ thả Thiên Lý Phù Đồ ở ngay chỗ lâu đài."
Như vậy thì bọn họ không cần phải lái xe tới đây, trực tiếp dùng Thiên Lý Phù Đồ chẳng phải nhanh hơn sao? Có thể tiết kiệm được nhiều thời gian đến thế.
"Đúng là đã đặt Thiên Lý Phù Đồ, nhưng vì đó là ở trong lâu đài, chúng ta không biết lâu đài sẽ có thay đổi gì, vạn nhất đột nhiên có quá nhiều người xuất hiện, trực tiếp bước ra sợ sẽ xảy ra ngoài ý muốn. Hơn nữa, Smith đã có thể có những thứ khiến không gian của em lộ diện, thì trong lâu đài khó đảm bảo không có thiết bị giám sát đặc biệt nào."
Mạnh Tích Niên muốn cẩn trọng một chút.
"Cho nên chúng ta tốt nhất là tới gần lâu đài rồi quan sát một chút mới lẻn vào."
Liên quan tới sự an nguy của Giang Tiêu, anh chắc chắn phải cẩn thận lại càng cẩn thận hơn, thà tốn thêm chút thời gian.
"Anh suy nghĩ chu đáo thật." Giang Tiêu đương nhiên là nghe theo anh. Cô cảm thấy anh nói cũng có lý, giống như trước đây cô hoàn toàn không nghĩ tới lại có một người như Smith xuất hiện, hơn nữa trong tay Smith lại có thứ có thể đối phó với cô.
Smith đã cất thứ quan trọng như vậy ở trong lâu đài này, thì chắc chắn phải có sự chuẩn bị rồi.
Đợi đến khi cách lâu đài một đoạn ngắn, hai người liền xuống xe, Giang Tiêu trực tiếp thu xe vào không gian, sau khi cải trang giả dạng xong mới nhanh chóng lao về phía lâu đài.
Ngoài con đường nhựa được trải tới tận cửa lâu đài ra, xung quanh đều là cây cối, ngược lại rất thuận tiện cho bọn họ che giấu thân hình.
Đêm đen bao phủ, tòa lâu đài cổ kính này trông mang theo vài phần u ám quỷ dị.
"Nếu là em, em có lẽ không quá muốn ở những tòa lâu đài như thế này, cảm giác hơi rợn người." Giang Tiêu ghé sát vào Mạnh Tích Niên, không nhịn được mà thốt lên một câu như vậy.
Những tòa lâu đài kiểu này thực sự không có lấy một chút cảm giác của gia đình.
Nếu nửa đêm tỉnh dậy, nghe thấy tiếng động ở chỗ nào đó, chẳng biết có dám đi kiểm tra hay không.
Cô vốn dĩ đã được coi là người gan dạ rồi.
Mạnh Tích Niên cảm thấy buồn cười, "Gan của em nhỏ đến vậy sao?" Anh sao mà không tin được chứ. Nếu thực sự có người tặng cô một tòa lâu đài thế này, đảm bảo cô cũng sẽ dám ở như thường.
Hai người thì thầm vài câu, lại lần nữa tiến lại gần lâu đài hơn một chút.
Một vài căn phòng và hành lang trong lâu đài đều đang thắp đèn.
Thấp thoáng có thể nhìn thấy khá nhiều bóng người.
"Đêm qua lúc anh tới đây vẫn chưa thấy nhiều người như vậy." Mạnh Tích Niên nói.
Anh nhìn thấy có người đang cầm đèn đi tuần tra khắp nơi, đi tới đâu là có một vầng sáng tới đó, vầng sáng kia còn đi tới căn phòng mà anh từng thả Thiên Lý Phù Đồ vào, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn, may mà bản thân mình đã cẩn thận một chút.
Bây giờ nhìn rõ ràng là, an ninh của lâu đài đã được tăng cường, có thêm rất nhiều vệ sĩ, hơn nữa bọn họ còn đi tuần vô cùng kỹ lưỡng.