Đối diện với ánh mắt ấy, cô sững người, rồi khẽ hỏi: “Anh về rồi à? Chúc mừng anh.”
Mạnh Tích Niên tiến lại gần, chống hai tay xuống hai bên người cô, tựa như cả người đang bao bọc lấy cô: “Có điều gì muốn hỏi anh à?”
Khương Tiểu chớp chớp mắt, gật đầu.
“Ừ, hỏi đi.”
“Em nghe nói anh làm Đỗ Cẩm Nhược khóc rồi.”
Mạnh Tích Niên nhìn đôi mắt đẹp của cô, nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc nhưng không hề có chút tì vết nào, rất muốn cúi xuống hôn một cái, cắn một cái. Nhìn cô, giọng anh hơi khàn đi: “Lại là Triệu Hâm nói đúng không?”
“Em quyết định sẽ tặng Triệu Hâm chút trà hoa.” Khương Tiểu nhìn anh, khóe môi khẽ nhếch.
Ừ, Triệu Hâm, đứa nhỏ thật tốt, lúc nào cũng giúp cô canh chừng anh, tuy có chút ngốc nghếch, nhưng như vậy cũng tốt.
“Anh còn muốn xử lý cậu ta đây này!” Mạnh Tích Niên vươn tay kéo cô từ trong chăn ra, “Nhưng mà, em dậy trước đi, không thì em nằm ở đây anh có chút không kiểm soát được.”
Không kiểm soát được cái gì, anh không nói nhiều, nhưng anh biết Khương Tiểu chắc chắn hiểu. Cô nhóc này trông thì giống thiếu nữ, nhưng thực tế hiểu rất nhiều chuyện.
Khương Tiểu đỏ mặt, ngồi dậy.
May là đồ ngủ của cô che chắn kín mít, rất bảo thủ.
Cô khoanh chân ngồi ngay ngắn, đẩy anh ra một chút, nhìn anh rất nghiêm túc: “Được rồi, anh bắt đầu trần thuật đi, để em xem có phải Triệu Hâm oan uổng anh không.”
Mạnh Tích Niên nhìn bộ dạng này của cô vẫn thấy hơi ngứa ngáy trong lòng, vươn tay nhéo nhéo mặt cô coi như tạm thỏa mãn cơn thèm: “Anh hỏi trước một chút, đồng chí Khương Tiểu nhỏ, nếu em thật sự muốn anh giải thích về mối quan hệ với các nữ đồng chí khác, vậy thì có nghĩa là em thừa nhận bản thân và đồng chí Mạnh Tích Niên có quan hệ vị hôn phu thê chính đáng, cùng với quyền lợi đòi hỏi cách giải thích chính đáng về mặt tình cảm, em có đồng ý câu này không?”
“Không hiểu.” Khương Tiểu chớp mắt.
Mạnh Tích Niên khẽ gõ đầu cô: “Nói đơn giản là, có phải em thừa nhận, anh thuộc quyền quản lý của em rồi không?”
Ách...
Có rất nhiều lúc, Khương Tiểu cảm thấy bản thân bị tên này trêu chọc đến mức vô lực chống đỡ.
Anh thuộc quyền quản lý của cô rồi?
Khương Tiểu thẹn quá hóa giận, trừng anh một cái: “Anh có nói hay không hả!”
Mạnh Tích Niên bất đắc dĩ: “Nói.”
Anh thuật lại chuyện hôm nay Đỗ Cẩm Nhược chặn anh lại và mấy câu cô ta nói với anh.
Khương Tiểu ngẩn người một lúc: “Anh còn nợ cô ta một con thỏ trắng cơ đấy. Sao em cứ cảm thấy chuyện kiểu này... lại khá lãng mạn nhỉ?”
Mạnh Tích Niên đầy đầu vạch đen, lập tức vô cùng hối hận.
“Năm đó trước khi mình leo tường lẽ ra phải xem cho kỹ mới đúng!”
Đột nhiên cảm thấy có một đoạn trải nghiệm nhỏ đó đã trở thành điểm đen của mình rồi thì phải làm sao đây?
Khương Tiểu liếc anh một cái nói: “Trách không được đồng chí Đỗ nhỏ lại nhớ anh lâu như vậy. Anh nói anh trả con thỏ trắng cho cô ấy, nhưng cô ấy lại không nhận được, đây lại là chuyện thế nào?”
“Sao anh biết được?” Mạnh Tích Niên nhíu mày: “Năm đó anh đúng là đã mua một con thỏ trắng đưa đến nhà cô ta, còn đưa cho cô ta nữa. Hình như là người thân nào đó của cô ta mở cửa cho anh, cũng chính người đó đã nhận con thỏ trắng vào.”
Sau khi trả thỏ trắng xong, anh cảm thấy mình với cô bé kia coi như đã xong nợ, tự nhiên cũng quăng chuyện này ra sau đầu.
Ai mà ngờ Đỗ Cẩm Nhược lại cứ nhớ mãi chuyện này.
Anh đâu biết năm đó đã xảy ra chuyện gì, con thỏ đó vậy mà lại không đến được tay cô ấy.
“Triệu Hâm cứ thấy anh đang nói chuyện với cô ta là lại suy nghĩ lung tung, anh biết ngay cậu ta thể nào cũng nói nhăng nói cuội với em mà.” Trong lòng Mạnh Tích Niên đang nghĩ, quay về nhất định phải xử lý cậu ta một trận mới được.
Khương Tiểu hừ một tiếng: “Triệu Hâm có gì sai? Em thấy đồng chí Đỗ nhỏ đúng là rất thích anh đấy, khó khăn lắm mới có một người nhớ anh nhiều năm như vậy. Đúng rồi, đồng chí Đỗ nhỏ bao nhiêu tuổi rồi? Em thấy hai người...”