“Dì ơi, cuốn sách này còn có thể tìm được ở đâu nữa không ạ?” Khương Tiểu hỏi.
“Chắc không tìm được nữa đâu. Dì nghe nói cuốn sách này vốn dĩ chẳng in được mấy bản, đây là do cha dì năm xưa cũng hứng thú với nó nên mới giữ lại được hai cuốn. Trừ phi cháu tìm được mấy ông cụ bà cụ cũng có hứng thú đọc sách, may mắn thì nhà họ còn cất giữ vài cuốn thôi. Nhưng khó lắm, khó tìm lắm.”
Khương Tiểu nhất thời cảm thấy vô cùng thất vọng.
“Nhưng nếu cháu cần thì cuốn này dì tặng cho cháu vậy. Dì đoán chắc cũng chẳng bán được nữa đâu.” Người dì không đợi cô nói thêm đã dúi cuốn sách vào tay Khương Tiểu.
“Vậy con cảm ơn dì ạ.”
“Không cần cảm ơn, sau này cháu cứ ghé mua màu vẽ với giấy vẽ nhiều chút là được.”
Đúng lúc này, những người bạn học chọn sổ lưu bút hồi lâu mới ùa tới.
Trịnh Như Ý cầm hai cuốn sổ lưu bút đưa tới trước mặt Khương Tiểu: “Khương Tiểu, cậu xem cậu thích cuốn nào.”
Khương Tiểu cúi đầu nhìn hai cuốn sổ lưu bút, một cảm giác hoài cổ bỗng chốc ùa về.
Kiếp trước, khi tốt nghiệp cấp hai, cấp ba, bạn bè cũng luôn đổi cho nhau viết lưu bút. Lưu bút chuyền tay nhau, cô cũng từng viết vài cuốn, nhưng bản thân thì không có mua.
Hai cuốn lưu bút trước mắt đều có họa tiết hoa trên bìa, bìa giấy cứng, mở ra mỗi trang đều in sẵn các mục điền tên tuổi, con giáp, phương châm sống, rồi còn cả lời nhắn nhủ nữa. Dưới góc trang giấy in vài họa tiết, còn có cả danh ngôn của người nổi tiếng.
Hai cuốn cũng na ná nhau, Khương Tiểu liền tùy ý chọn một cuốn.
“Tớ muốn chiếm hai trang nhé!” Trịnh Như Ý nói với cô: “Bây giờ điền trước một trang, đợi đến khi tốt nghiệp cấp ba lại điền thêm một trang nữa.”
Thời đó, bọn họ đều cảm thấy việc được viết thêm một hai trang vào lưu bút của nhau chính là minh chứng cho tình bạn sâu sắc.
Khương Tiểu mỉm cười gật đầu.
Buổi tối sau khi về nhà, Khương Tiểu vẫn còn nghĩ tới cuốn sách đó.
Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào đều bị Khương Tiểu yêu cầu thời gian làm trà bánh không được quá năm tiếng, nên sau khi ăn cơm tối xong họ cơ bản đều không bận rộn gì nữa. Những lúc như vậy, cả ba người thường sẽ cùng ngồi uống trà trò chuyện trên sân thượng.
Hoa tường vi trên sân thượng đã leo kín tường, thời gian nở hoa trong năm rất dài, những mảng tường đầy hoa đẹp đến khó tin.
Thế nhưng, những mảng hoa tường vi lớn nhường ấy cũng không thể át đi mùi hương thoang thoảng của cây trà hoa vàng kia.
Mùa hè, họ cũng rất thích ngồi hóng mát cạnh cây trà hoa vàng.
“Tiểu Tiểu lúc ăn cơm cứ ngẩn người ra, đang nghĩ gì thế?” Khương Tùng Hải hỏi.
Khương Tùng Hải hiện tại trông còn trẻ hơn hai năm trước nhiều, một là do người đã lên cân hơn, làn da nhăn nheo được căng đầy ra, hai là tóc tai đen nhánh dày dặn, lưng eo thẳng tắp, tinh thần khí lực tốt hơn nhiều lắm.
Cát Lục Đào cũng vậy.
Mái tóc ngắn đã nuôi dài, bình thường đều búi gọn gàng không một sợi dư thừa. Khương Tiểu mua cho bà một chiếc trâm bạc cài bên cạnh búi tóc, trông bà hệt như một vị phu nhân đài các trẻ tuổi.
Khương Tiểu thấy ông ngoại hỏi tới, liền nhân tiện hỏi lại chuyện năm xưa ông nhặt được cây bút đó trên núi Bách Cốt.
“Ông ngoại, ông thực sự không nhớ rõ tình huống lúc nhặt được cây bút đó trên núi năm xưa như thế nào sao ạ?”
Khương Tùng Hải không ngờ rằng đã lâu như vậy rồi mà cô vẫn còn hỏi chuyện này, ông hơi sững người.
Khương Tiểu của trước kia hoàn toàn sẽ không cảm thấy biểu hiện như vậy của ông có gì không ổn, nhưng lần này cô lại cảm thấy phản ứng của ông ngoại có chút kỳ lạ.
“Ông ngoại?”
Không chỉ phản ứng của Khương Tùng Hải khiến cô cảm thấy kỳ lạ, mà phản ứng của Cát Lục Đào cũng làm cô thấy rất lạ. Bởi vì Cát Lục Đào sau khi nghe câu này của cô đã liếc nhìn ông ngoại một cái với vẻ lo lắng và căng thẳng.
“À!” Khương Tùng Hải thở dài một tiếng.