Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 9190 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 926
Tôi Còn Chẳng Chê

❊ ❊ ❊

Lúc mới nghe được chuyện này, gã thật sự không dám tin, chính là Khương Tiểu ư? Thế mà lại là họa sĩ? Còn gia nhập cái hiệp hội họa sĩ gì đó nữa? Là nhờ vào việc trước kia cứ trốn ở bên suối Vô Danh dùng cành cây vẽ bậy để học sao?

Những người kia chắc chắn là đầu óc có vấn đề rồi!

Sao lại có thể chọn một con nhóc thối xuất thân từ vùng núi nghèo khó như Khương Tiểu chứ?

Thế nhưng, gã đã tra xét qua rồi, đây là sự thật.

Bây giờ thứ duy nhất gã có thể dựa vào chính là Khương Tiểu.

Xưởng trưởng Đinh và Đinh Mỹ Phân đã từ bỏ gã, cũng chính sau khi gã tìm họ vài lần, gã mới biết được tính toán ban đầu của Đinh Mỹ Phân.

Cha đứa bé trong bụng Đinh Mỹ Phân có địa vị cao hơn xưởng trưởng Đinh, họ không có cách nào tìm hắn tính sổ, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng xưởng trưởng Đinh lại có một nước cờ hay, ban đầu không cho Đinh Mỹ Phân phá thai, chính là hy vọng sau này lỡ như sinh được đứa con trai, nuôi lớn rồi còn có thể tìm cha đẻ của nó đòi tài sản.

Cho nên, việc này cần phải tìm một gã đàn ông đứng ra nhận đứa bé.

Thế nhưng đàn ông chưa vợ không ai chịu đứng ra nhận cả, người chịu nhận thì hoặc là gia cảnh nghèo rớt mồng tơi, hoặc là bản thân có chút khiếm khuyết.

Đinh Mỹ Phân lại chẳng muốn ủy khuất bản thân đi tìm loại đàn ông đó.

Nghĩ tới nghĩ lui, hai cha con họ liền nghĩ ra một cách, tìm một người có điều kiện tạm ổn, có chút khôn vặt lại không an phận với hiện tại, dùng điều kiện tìm việc làm và thoát khỏi cái nơi khốn khổ này để dẫn dụ hắn từng bước một, sau khi nắm thóp được người ta rồi, thì dỗ dành hắn ly hôn với vợ ở nhà là được.

Chọn tới chọn lui, thế là chọn trúng Khương Bảo Quốc.

Nhưng họ không ngờ rằng chuyện này lại bị Tống Hỷ Vân phát hiện khi còn chưa chắc chắn, rồi công việc của Khương Bảo Quốc cũng vì cô ta gây náo loạn mà mất sạch.

Đinh Mỹ Phân đối với Khương Bảo Quốc cũng có chút tình cảm, lúc đầu đã nói với gã, chỉ cần gã có thể lập tức ly hôn với Tống Hỷ Vân, thì họ vẫn có thể kết hôn, rồi tìm cho gã một công việc khác, họ làm lại từ đầu.

Thế nhưng Tống Hỷ Vân lại lật mặt đi làm ầm ĩ, nói là nếu Khương Bảo Quốc dám ly hôn, cô ta sẽ đi tố cáo gã phạm tội lưu manh! Sau đó lại đi làm ầm ĩ khiến xưởng trưởng Đinh mất luôn công việc.

Xưởng trưởng Đinh cảm thấy làm như vậy không đáng, vì một Khương Bảo Quốc mà náo loạn đến nông nỗi này không phải là điều ông ta mong muốn, chi bằng đi nơi khác tìm cho Đinh Mỹ Phân một người đàn ông khác còn hơn, cho nên cũng mắng Khương Bảo Quốc một trận tơi bời, không gặp gã nữa.

Đúng vào thời kỳ này, tội lưu manh rất nghiêm trọng, bị bắt được thậm chí còn có thể bị ăn đạn, Khương Bảo Quốc cũng thật sự không dám dây dưa gì thêm với Đinh Mỹ Phân vào lúc này nữa, ngoan ngoãn ở lì trong nhà.

Nhưng gã không biết làm việc đồng áng, cũng chẳng biết làm việc nhà, ra ngoài lại cứ cảm thấy người khác đang cười nhạo mình, không mặt mũi nào gặp người, cho nên chỉ có thể trốn trong nhà cả ngày, nghe tiếng thở dài của cha, nghe tiếng mẹ chửi bới cáu bẳn mỗi ngày, tâm trạng cũng bức bối đến mức sắp phát điên.

Bây giờ nhìn thấy Khương Tiểu, gã cảm thấy đây là con đường cuối cùng của mình.

“Khương Tiểu, cô cho tôi vào cái hiệp hội đó đi! Làm gì cũng được! Chỗ các cô chẳng lẽ không cần người làm việc sao? Đăng ký? Ghi sổ sách? Tài vụ? Quản kho? Hay là tiếp đón lãnh đạo? Thậm chí là bán tranh, đều được! Tôi không chê đâu!” Khương Bảo Quốc hạ thấp giọng, vẫn cảm thấy việc xin việc Khương Tiểu rất mất mặt, “Yêu cầu của tôi cũng không cao, một tháng trả năm sáu chục đồng, bao ăn bao ở là được!”

“Phì.” Khương Tiểu thật sự không nhịn nổi nữa, dù đang đội mưa cũng cười không dừng lại được.

“Cô cười cái gì?” Khương Bảo Quốc phẫn nộ trừng mắt nhìn cô, “Công việc của tôi vốn đang làm tốt đẹp, tại sao lại mất? Đó chẳng phải là tại cô sao? Chẳng lẽ cô không nên chịu trách nhiệm này ư? Tôi biết, với điều kiện của tôi, tiền lương năm sáu chục là quá thấp rồi, tôi còn chẳng chê nữa, cô còn muốn thế nào nữa?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:903
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.