Thế nhưng, nếu đường không thể được dọn dẹp kịp thời thì làm sao bọn họ ra ngoài được?
Khương Tiểu lập tức trở nên nôn nóng.
Lúc này, cũng có người khác nghe được tin tức này và trở nên sốt ruột.
Đỗ Cẩm Nhược đã đến khu quân sự tỉnh thành để tìm Mạnh Tích Niên.
Trước kia, sau khi Mạnh Tích Niên kể cho cô ta nghe chuyện con thỏ trước cuộc thi tranh giành danh hiệu Binh Vương Chi Vương, cô ta về nhà đã gọi điện thoại hỏi chuyện này. Thế nhưng cha mẹ đều nói không biết chuyện đó, cũng chưa từng nhận được con thỏ nào cả.
Cô ta cảm thấy Mạnh Tích Niên không giống kiểu người sẽ lấy chuyện này ra để lừa gạt mình, cho nên vẫn không cam tâm, âm thầm điều tra chuyện này.
Tuy nhiên, cô ta cũng không phải hoàn toàn rảnh rỗi, vẫn còn phải đi theo đoàn đi biểu diễn khắp nơi, cho nên chuyện này cứ kéo dài mãi suốt nửa năm trời. Bây giờ, cuối cùng cô ta cũng đã điều tra rõ ràng, hỏi được chuyện năm đó!
Hóa ra, vào ngày Mạnh Tích Niên mang thỏ tới cửa, thím của cô ta vừa hay đang ở nhà, chính thím ấy là người nhận con thỏ đó. Thế nhưng em họ của cô ta cũng vừa hay có mặt ở đó, nhìn thấy con thỏ nhỏ rất đáng yêu nên cứ nằng nặc đòi mang về nhà.
Thím cô ta cảm thấy chẳng qua cũng chỉ là một con thỏ mà thôi, lại còn là do một nam sinh tặng, tốt nhất là không nên đưa cho Đỗ Cẩm Nhược. Cái tuổi này mà đã nhận quà của nam sinh thì ra cái thể thống gì?
Cho nên bà ấy không hề nói cho cha mẹ Đỗ, càng không nói cho Đỗ Cẩm Nhược, mà trực tiếp mang con thỏ đó về nhà mình luôn.
Đỗ Cẩm Nhược cũng phải khó khăn lắm mới hỏi thăm được chỗ của bà ấy. Chuyện đã qua bao nhiêu năm rồi, thím Đỗ đương nhiên cũng cảm thấy chẳng có gì phải giấu giếm, liền trực tiếp kể hết chuyện này cho cô ta nghe.
Đỗ Cẩm Nhược nghe xong mà muốn phát điên.
“Tại sao lúc đó thím không nói cho cháu? Bao nhiêu năm như vậy cũng không nói cho cháu biết?”
Thím Đỗ lại cảm thấy phản ứng của cô ta thật kỳ lạ, “Chẳng qua chỉ là một con vật mà thằng nhóc thối tha nào đó tặng cho cháu thôi, có gì mà phải nói chứ? Với lại, con thỏ đó cũng chẳng sống được bao lâu, em họ cháu nuôi chưa đầy một tuần thì nó chết rồi. Đã chết rồi thì thím còn kể cho các cháu làm gì?”
Cho nên, toàn bộ chuyện này nói ra thì chính là một sự trùng hợp khó tin.
Cũng không hẳn là trùng hợp, ai mà biết được cô ta lại có một người thím như vậy chứ?
Đêm hôm đó, Đỗ Cẩm Nhược đã lau nước mắt suốt cả đêm.
Cô ta cảm thấy mình đã trách oan Mạnh Tích Niên suốt bao nhiêu năm nay, dù nói thế nào cũng nợ anh một lời xin lỗi. Hơn nữa, chuyện này cũng cho thấy năm đó anh chính là người nói được làm được, còn cất công đi chọn một con thỏ cho cô ta. Chỉ cần nghĩ đến những điều này, cô ta không nhịn được mà muốn gặp ngay Mạnh Tích Niên để nói rõ chuyện này với anh!
Vì thế, cô ta lập tức lên tàu hỏa đến tỉnh G, thế nhưng lại được thông báo rằng doanh của doanh trưởng Mạnh đã tới trấn Quan vận chuyển vật tư rồi.
Đỗ Cẩm Nhược tìm gặp phó đoàn trưởng, muốn hỏi xem rốt cuộc trấn Quan nằm ở đâu, bọn họ còn xe nào đi tới đó không, nếu có thì cho cô ta đi cùng. Kết quả là cô ta cùng phó đoàn trưởng nghe được tin tức con đường ở bên đó bị chặn.
Tim Đỗ Cẩm Nhược lập tức thắt lại.
“Phó đoàn trưởng, phải làm sao bây giờ? Doanh trưởng Mạnh và những người khác thì sao? Bọn họ có phải cũng không ra được không?”
“Chúng tôi sẽ lập tức phái thêm một đội nữa qua đó dọn đường!”
“Cho tôi đi cùng với!” Đỗ Cẩm Nhược lập tức nói.
“Hồ đồ! Cô là nữ binh văn công, lúc này tới đó làm gì? Không phải là gây thêm phiền phức sao?”
“Phó đoàn trưởng, tôi cam đoan nhất định sẽ không gây thêm phiền phức! Tôi cũng từng được huấn luyện qua! Hơn nữa, tôi còn biết sơ cứu! Tôi tới đó có thể làm một nhân viên y tế!”
Câu nói này của Đỗ Cẩm Nhược đã thuyết phục được phó đoàn trưởng.
“Được, quân y của chúng ta sẽ qua đó, cô đi theo quân y! Nhưng đồng chí Đỗ này, cô nhất định phải nhớ kỹ, phải đảm bảo an toàn cho bản thân! Cũng không được gây thêm phiền phức cho người khác!”