Nghe thấy câu nói đó, Khương Tùng Đào và Hà Lai Đệ vẫn luôn im hơi lặng tiếng trong nhà liền vội vàng chạy ra ngoài.
"Cái gì? Nói cái gì cơ?"
"Lợn rừng sao? Vậy Dược Quần nhà chúng ta có sao không?"
"Có một người bị húc bị thương rồi, lợn rừng đang đuổi theo họ, tôi thấy Dược Quần nhà các người cũng chạy cùng đám người đó! Mọi người mau tìm người đi giúp đi!" Người dân làng đó vội vàng nói.
Hà Lai Đệ lập tức chửi một câu: "Các người là lũ chết tiệt à? Tại sao các người không đi giúp? Nếu Dược Quần nhà tôi xảy ra chuyện gì, tôi không đánh chết các người mới lạ!"
Người dân làng kia khựng lại, sau đó nổi giận: "Phì! Có lòng tốt về báo tin mà còn bị chửi à? Các người thích đi hay không thì tùy! Con lợn rừng đó cứ như phát điên rồi ấy, chúng tôi chạy trốn còn không kịp, ai mà dám xông lên tìm chết chứ!" Nói đoạn, anh ta lầm bầm chửi bới rồi chạy đi.
Những người hàng xóm xung quanh nghe thấy động tĩnh chạy ra xem cũng cảm thấy vô cùng cạn lời với Hà Lai Đệ.
Khương Tùng Đào dậm chân: "Phải làm sao bây giờ? Nhị đệ! Nhị đệ!" Lúc này ông ta quên mất chuyện mình và nhà Khương Tiểu đã chẳng còn tình nghĩa gì nữa, vội vàng gọi Khương Tùng Hải.
Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào cũng bước ra sau khi nghe thấy tiếng gọi, lúc này vừa nghe Khương Dược Quần có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, cả hai đều lộ vẻ kinh ngạc.
"Nhị đệ, cậu mau cầm đồ nghề lên núi giúp Tiểu Quần đi!" Khương Tùng Đào gấp đến đỏ cả mắt.
Khương Tùng Hải không nhúc nhích, mà nhìn Khương Tiểu một cái.
Bình thường nếu có việc gì, ông có thể từ chối thẳng thừng, nhưng bây giờ là chuyện liên quan đến tính mạng của Khương Dược Quần. Nhân mạng quan trọng, vốn dĩ ông là người lương thiện, trong lòng vẫn cảm thấy không nỡ.
Khương Tiểu ôm Tuyết Đoàn, nhìn Khương Tùng Đào vẫn đứng im không nhúc nhích, nói: "Nếu quả thật có nguy hiểm, chỉ mình ông ngoại cháu lên núi thì có ích gì? Tốt nhất là ông nên tìm thêm mấy người trẻ khỏe mạnh lên núi cùng với ông đi! Chẳng lẽ ông không muốn tự mình đi, chỉ muốn ép ông ngoại cháu đi thôi sao?"
"Khương Tiểu! Giờ là lúc nào rồi mà cháu còn đứng đây mài môi mài mép với ta!" Khương Tùng Đào giận dữ quát lên: "Ông ngoại cháu từng đánh lợn rừng, còn ta thì chưa!"
Ông ta không nói câu này thì còn đỡ, vừa nói xong, Khương Tiểu liền nổi giận.
"Đúng vậy, ông ấy còn từng gặp hổ nữa cơ, sau đó có người còn mặt dày nói rằng chính mình đã cứu mạng ông ấy đấy."
Sắc mặt Khương Tùng Đào lúc xanh lúc trắng.
"Ông nó! Mau đi thôi! Cứ chần chừ nữa thì không biết Dược Quần nhà chúng ta sẽ thế nào đâu!" Hà Lai Đệ lúc này thật sự không rảnh bận tâm để đôi co với Khương Tiểu, bà ta thực sự lo lắng cho Khương Dược Quần.
Nó hăng hái nói muốn đi theo mấy vị giáo sư làm nghiên cứu, vậy mà giờ lại gặp nguy hiểm!
Trước kia cảnh tượng Lão Lý đầu và những người khác từ trên núi Bạch Cốt đi xuống, bà ta vẫn còn nhớ rõ, càng nghĩ càng thấy sợ.
Khương Tùng Đào thấy Khương Tùng Hải quả nhiên không nhúc nhích, nghiến răng, mặt mày sầm sì quay người cầm lấy một cái cuốc rồi chạy thẳng về phía núi Bạch Cốt. Vừa chạy vừa lớn tiếng hô hoán: "Ai đi giết lợn rừng với tôi nào, đông người sức mạnh lớn, giết được lợn rừng thì có cái ăn Tết ngon lành rồi! Ai giúp một tay, tôi trả thêm mỗi người hai đồng!"
Vừa hô như vậy, quả nhiên có mấy người cầm hung khí chạy theo ông ta.
Khương Tùng Hải nhìn Khương Tiểu: "Tiểu Tiểu, ta cũng đi xem thử nhé?"
Trước kia họ có thể giết chết con lợn rừng đó thật sự là nhờ trời phù hộ, tuy nhiên, hình như những con lợn rừng họ từng gặp đều không điên cuồng như vậy, còn đuổi theo người không buông.
Khương Tiểu suy nghĩ một chút rồi nói: "Chúng ta cứ đi xem sao! Ông ngoại, mấy người đi cùng Khương Dược Quần dù thế nào đi nữa, ông cũng đừng tùy tiện tiếp xúc, không biết họ là người thế nào đâu."
"Được." Khương Tùng Hải gật đầu đáp ứng ngay.