
Tạ Chí Cường
Người phục vụ lui ra, tiện tay đóng cửa. Họ cùng buông rơi túi hành lý, không buồn nhìn ngó căn phòng, ôm chầm lấy nhau, rồi kéo nhau ngã xuống giường. Cái hôn cháy bỏng vừa bắt đầu thì chuông điện thoại trên bàn réo ầm ĩ. Cô nói: “Để em nghe”. Anh ở bên nghe rõ giọng đàn ông vọng ra, và thấy sắc mặt cô tái mét. Cô nghiêng người nhìn qua cửa sổ xuống con đường ồn ào náo nhiệt phía cuối khách sạn. Anh nhìn cô, hỏi: “Ai đấy?”. Cô đáp: “Gọi nhầm máy, không biết ai”. Anh bảo: “Chẳng sớm, chẳng muộn, nhè đúng lúc này mà gọi nhầm”. Nhưng tình cảm đang như nước triều dâng của cô đã lập tức hạ xuống. Đây là ngày thứ nhất trong tuần trăng mật của họ. Cô nói: “Em thấy hơi mệt, hôm nay đi nhiều thế này...”.
Hôm sau, cô lấy lại được sự vui vẻ và cả nét lãng mạn. Theo kế hoạch trăng mật, họ sẽ nghỉ tại khách sạn của một thành phố náo nhiệt và rực rỡ ánh nắng. Cô nói: “Nước đầy rồi, anh tắm trước đi”. Anh nói: “Cùng tắm nhé?”. Cô cởi quần áo.
Anh, với vẻ mặt rất lạ, đi vào toilet trước. Chuông điện thoại bỗng lại reo lên. Cô giật bắn mình, mắt trân trối nhìn vào cái vật phát ra tiếng kêu đó. Trong toilet vọng ra tiếng anh: “Điện thoại của ai đấy?”. Cô vội vồ lấy ống nghe, chỉ có tiếng hôn vọng tới. Anh thò đầu ra: “Lại là ai đấy? Thần kinh à?”. Cô tựa như đang bịt miệng bình đựng ma quỷ, gác điện thoại lên nhưng lại bịt lấy ống nghe, như sợ nó sẽ phát ra tiếng chuông, đáp: “Người phục vụ hỏi ngày mai có tiếp tục ở đây không?”. Anh nói: “Chẳng phải là đã đăng ký rồi sao, chỉ ở một đêm”. Cô nhìn qua cửa sổ xuống con đường rực rỡ ánh đèn, lẩm bẩm: “Em cũng nói vậy”.
Ngày tiếp theo, họ đến một thành phố khác. Anh luôn tay chỉ vào gác chuông ở cạnh đường, chỉ vào thành cổ và hứng thú nói tỉ mỉ về lịch sử của chúng, rồi hỏi: “Hình như em có tâm sự gì?”. Cô cười: “Không, em chỉ hơi mệt thôi”. Anh bảo: “Chúng mình xếp lịch hơi chặt chẽ, tham quan danh lam thắng cảnh cũng cần sức khỏe, tinh thần. Hay là cứ từ từ, dù sao cũng còn thời gian”. Cô bảo: “Vẫn theo kế hoạch đã định”.
Tối đến, họ nghỉ tại một khách sạn yên tĩnhAnh bảo: “Đây là tìm sự yên tĩnh trong ồn ào, anh rất thích chỉ có hai chúng ta bên nhau. Ban ngày bị quấy nhiễu quá nhiều”. Cô bảo: “Em cũng thấy thế”, rồi lại ngây ra nhìn cái điện thoại màu đỏ sẫm. Anh nói: “Để anh pha nước nóng cho em ngâm mình. Bảo đảm sẽ trút hết mệt nhọc”.
Phòng tắm róc rách tiếng nước chảy. Việc cô nơm nớp lo sợ đã đến - chuông điện thoại reo. Cô vội vàng nhấc máy, bảo luôn: “Tao ghét mày!”. Anh nói vọng ra: “Em bảo ghét ai cơ?”. Cô đưa tay che ống nói, đáp khẽ: “Điện thoại”. Anh cười: “Kệ nó. Nghe bảo khách sạn vẫn thường có những cú điện thoại không ai hiểu ra sao cả”. Cô gục đầu, nói trong nước mắt: “Em ghét điện thoại”. Anh choàng tay qua vai cô: “Đừng coi nó là chuyện gì cả”. Cô muốn nói gì đó song chỉ dừng ở chữ “nhưng...”. Anh xua tay: “Quên nó đi. Thực khổ cho em. Mấy hôm nay em gầy đi trông thấy”.
Cô nép vào lòng anh, vẫn cảnh giác nhìn cái điện thoại. Họ ngắm cảnh đêm thành phố qua khung cửa sổ: Một biển đèn! Bỗng cô có cảm giác họ đang ngồi trên con thuyền nhỏ, phiêu diêu. “Mình về đi!”, cô nói. Anh bảo: “Còn hai nơi phong cảnh rất đẹp, mình phải tới đó chứ”. Cô nói: “Em cảm thấy như có một u hồn cứ theo sát chúng ta, không cách gì thoát được...”. Anh cười bảo: “Có anh đây”. Cô nghiêm chỉnh: “Nghe em, về đi anh, thiếu gì dịp”. Anh bảo: “Em mệt thật rồi”.
Cô quấn lấy anh, ngủ lặng lẽ. Nửa đêm, cô thét lên trong cơn ác mộng: “Cút đi! Tao ghét mày”. Bừng tỉnh, cô nhìn vào màn đêm bao trùm căn phòng, vô cùng tĩnh mịch. Chồng cô vẫn thở đều đều. Cô lại ngủ tiếp. Tấm thảm được rắc đầy ánh nắng ban mai tựa như tấm thảm cỏ màu xanh của mùa xuân.
Lời bàn: Tác giả rất khéo giấu câu chuyện và nhân vật chủ yếu. Thông qua ba cú điện thoại ở vào ba thời điểm làm dây dẫn để điều khiển tư duy của độc giả, làm cho độc giả muốn tìm biết kết quả, song cuối cũng vẫn không được biết, chỉ “cảm” được mà thôi.