
Lưu Lập Cần
Bức tường giữa nhà có cánh cửa sổ, trên cửa dán giấy trắng. Giấy trắng không cách âm nên hai bên đều nghe thấy tiếng động của nhau. Một tiếngthở dài, một chiếc kim rơi cũng vang rõ mồn một. Hơn nữa, cửa sổ không có chốt nên không cần tốn tí sức nào cũng đẩy ra được. Nếu đẩy ra thì sẽ là những ngày đẹp đẽ xưa kia, nhưng đã năm năm qua không có ai buồn đẩy nó. Không người đẩy, cửa sổ tự nhiên không thể mở. Những ngày tốt đẹp ấy chỉ còn trong sự chờ đợi của hai bên.
Cái cửa sổ này trước kia là cửa ra vào, là cánh cửa thông phòng hạnh phúc. Sau đó, cũng không hiểu vì sao, người phụ nữ đục cửa sổ ở hiên trước làm cửa ra vào. Người đàn ông thì biến cửa ra vào thành cửa sổ. Thế là hàng ngày cứ tan tầm về nhà, hai bên đều nhìn vào ô cửa sổ trước kia là cửa ra vào, chờ đợi cái âm thanh tuyệt diệu từ bên kia phát ra. Người đàn ông nghĩ, nếu có tiếng động, mình sẽ đẩy ngay cửa sổ. Người đàn bà nghĩ, nếu có tiếng động, mình sẽ mở cửa ra vào. Cả hai đều đau khổ chờ đợi, đều gắng sức trông mong. Nhưng không có âm thanh nào truyền tới họ cả, người đàn bà nhớ người đàn ông, người đàn ông cũng nhớ người đàn bà. Người đàn bà không rõ vì sao lại đục cửa ra vào, người đàn ông cũng không rõ vì sao mình lại bịt cửa ra vào làm cửa sổ. Không rõ!
Người đàn bà thì thút thít. Không rõ! Người đàn ông nghe bên kia có tiếng thút thít thì chạy đến trước cửa sổ, nhìn lên tờ giấy trắng xem có lỗ nhỏ nào mà người đàn bà đã chọc rách, nếu có thì sẽ chạy sang xin được tha thứ. Người đàn bà nghe thấy tiếng thở dài cũng chạy đến cửa sổ xem trên tờ giấy có lỗ nhỏ nào bị đầu thuốc lá đốt thủng không, nếu có thì sẽ lao sang ôm lấy người đàn ông mà khóc một trận cho ra khóc. Hai bên đều nghe thấy tiếng nhau, và đều căng mắt tìm một lỗ thủng trên bức vách giấy có cái tên cửa sổ, nhưng chẳng một lỗ nhỏ nào hết, dù chỉ bằng lỗ kim. Họ đều biết người nọ chỉ cách người kia một tờ giấy, và đều mong đợt một biến cố nào đấy, khiến tờ giấy kia rách hoặc thủng, nhưng chẳng hề có biến cố gì.
Người đàn ông đành thở dài, lùi khỏi khung cửa sổ. Người đàn bà cũng rời xa nó, và lại thút thít. Thế là người đàn ông nghĩ, đàn bà sợ thì tốt, nói ra lời càng tốt hơn. Người đàn bà lại nghĩ, đàn ông mắc bệnh thì hay, mắc bệnh càng nặng mình càng có cớ sang chăm sóc. Chỉ hiềm nỗi người đàn bà này hình như không nhút nhát còn người đàn ông này cũng đang rất khỏe mạnh. Người đàn ông không nghe thấy tiếng kêu kinh hãi. Người đàn bà cũng không nghe thấy tiếng rên rỉ vì ốm đau.
Một ngày căng thẳng như vậy trôi qua. Rồi một ngày nữa. Rồi một năm trôi qua. Rồi bây giờ là năm năm. Cửa ra vào vẫn là cửa ra vào. Cửa sổ vẫn là cửa sổ. Tờ giấy trên cửa sổ vẫn là tờ giấy của năm năm trước, trên đó vẫn không có lỗ thủng hay vết rách nào. Người đàn ông vẫn không biết người đàn bà có sợ hay không. Người đàn bà vẫn không biết người đàn ông có hôm nào ốm. Âm thanh họ chờ đợt trong năm năm vẫn nằm trong sự đợi chờ. Và họ liên tục bị nó giày vò.
Sau đó, cuối cùng thì cũng có một âm thanh vang lên. Người đàn ông (hoặc người đàn bà) sẽ lao đến bên cửa sổ, giọng lạc đi vì nghe như ở phía bên kia vang lên một âm thanh khác lạ. Âm thanh ấy vang lên trong một đêm. Tiếp theo, bên này cũng có một âm thanh lạ, và nó cũng vang lên trong một đêm.
Thế là người đàn ông lại có đàn bà, người đàn bà lại có đàn ông. Nhìn qua cửa sổ, người đàn bà của người đàn ông và người đàn ông của người đàn bà, mỗi bên một người cùng lấy gạch xây kín cửa sổ lại, quét vôi trắng lên, khiến cho cái cửa sổ vốn mang rất nhiều hy vọng kia trở thành bức tườn vững chắc và lạnh lẽo. Một bức tường vĩnh viễn.
Người đàn ông không nghe thấy tiếng thút thít của người đàn bà nữa, và người đàn bà cũng không còn nghe thấy tiếng thở dài của người đàn ông. Một thời gian sau, hai bên lại vang lên những âm thanh khác lạ. Đó là tiếng xoang xoảng của bát tan đĩa vỡ, tiếng rút xé của áo quần rách... Khi những âm thanh đó ngưng lại, họ cùng nhìn lên bức tường ấy, bức tường đã từng có cửa sổ và cửa ra vào, đến nay đã bị vôi trắng bôi xóa hết. Một màu trắng nhức nhối đến tận tâm can.
Lời bàn của Phùng Huy: Hẳn là lúc đầu, cuộc sống của người đàn ông và người đàn bà thật tốt đẹp. Sau, do một nguyên nhân nào đó, họ chia tay nhau. Sau khi ngăn đôi nhà, người này mới biết mình vẫn rất yêu người kia. Nhưng do sự tự ái ngu ngốc mà không ai chịu tự nguyện đến bên cửa sổ gọi người kia, thậm chí dùng móng tay hay đầu thuốc lá đang hút làm thành một lỗ thủng để bày tỏ mình, để bên kia rõ lòng mình... Năm năm trời họ không chịu nhượng bô nhau như vậy.
Rồi hai bên đều tìm được người mới, nhưng không tìm được tình yêu mới. Và bức tường, vĩnh viễn là bức tường ngăn cách họ...