TỐI HÔM SAU, ngay khi Papa vừa cởi áo khoác ra, năm đứa trẻ đã được bảo ra ngoài đi dạo.
“Làm như chúng ta không biết cha mẹ đang làm gì,” Rudi giễu cợt.
Anh chỉ vừa mới vào nhà. Hai gò má anh vẫn đỏ bừng vì gió.
“Anh cũng thích chuyện đó như tụi em mà, Rudi, nên đừng có giả vờ là không,” Gretchen nói.
Anh Rudi không đáp, nhưng Anna biết chị Gretchen đã đúng.
“Giờ mình về nhà được chưa?” Fritz cầu xin lần thứ một trăm.
Anh trai cậu nhìn chiếc đồng hồ của cha, thứ anh được cho mượn chính vì lý do này.
“Thêm mười lăm phút nữa,” anh nói.
“Mười lăm cơ á!” Fritz rên rỉ.
Nghe cứ như vô tận vậy.
Anna thoáng nghĩ về điều Isobel đã nói với em. Isobel đã giúp chọn cây thông cho nhà bạn ấy và tham gia vào việc cắt tỉa nó. Gia đình Brown sẽ không tổ chức Giáng sinh cho đến sáng mai. Sẽ không có nến, chỉ có đèn màu. Isobel đã nghĩ cách làm của Anna hơi “dị” - nhưng Anna không hề thấy ganh tị.
Tội nghiệp Isobel, thay vào đó em lại nghĩ thế.
Rồi, đột nhiên thời khắc ấy đã đến. Các em chạy ngược con đường, va cả vào nhau trong lúc vội vã. Các em cởi áo khoác. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cánh cửa dẫn vào phòng khách đang đóng kín mít. Cả Rudi cũng quên mất mình là anh cả.
“Sẵn sàng chưa, Mama?” Papa hỏi.
“Sẵn sàng,” Mama nói từ đằng sau cửa.
Papa mở toang cửa ra - và kìa, trước những con mắt sững sờ của các em, một cây thông Giáng sinh đang đứng đó!
Anna không thể mô tả nó, dù em trông thấy từng chi tiết một: những quả cầu thủy tinh, những cây nến nhỏ xíu sáng lấp lánh. Cũng có cả những món đồ trang trí bằng kẹo, những vòng kẹo kéo, những viên sô cô la gói trong giấy bạc. Tít trên ngọn cây, thiên thần bé nhỏ ngự ở đó, đôi cánh mỏng tang phản chiếu ánh sáng.
Gia đình Solden cùng cất tiếng hát. Lúc này không có tiếng Anh, không có suy nghĩ nào về chuyện đó. Bài hát về cây thông Giáng sinh phải được hát bằng ngôn ngữ của quốc gia nơi nó ra đời, từ lâu lắm rồi.
O Tannenbaum, o Tannenbaum,
Wie grün sind deine Blätter![1]
Khi họ hát, Anna cảm giác em có thể vỡ òa ra vì vui sướng.
Sau đó Papa kể câu chuyện Giáng sinh và cầu nguyện. Rồi cha phát quà cho từng đứa. Anna đã nghĩ chỉ có một hai món quà. Nhưng không! Rất nhanh em đã cầm trong tay đôi găng màu đỏ anh đào Mama đã làm cho em mà em không hề hay biết.
Mẹ hẳn đã làm chúng vào lúc đêm muộn, sau khi mình đi ngủ, Anna nghĩ. Em biết buổi tối mẹ em mệt mỏi như thế nào. Em nuốt khan và ôm chặt đôi găng tay vào lòng.
Cũng có một bộ trò chơi. Rắn và Thang, tên của nó là vậy. Anna mở ra nhìn. Nhờ cặp kính, nó dễ nhìn hơn nhiều. Không còn như những ngày xưa khi không ai muốn em chơi cả. Em sẽ cho cả nhà thấy em có thể làm gì với bộ trò chơi của riêng em.
“Con cảm ơn cha, Papa,” em nói. “Mama, con cảm ơn mẹ.”
“Còn một thứ nữa dành cho tiểu thư Anna Elisabeth Solden,” Papa nói.
Đó không phải là con búp bê có tóc xoăn và mắt nhắm mở được. Cái đó là món quà Isobel muốn. Còn món quà này khiến Anna vui sướng hơn nhiều.
“Một quyển sách!” em thốt lên.
Quyển sách tên là Giờ ta lên sáu. Papa đã viết ở trang lót.
“Tặng Anna của cha, người thích đọc thơ, với tình yêu từ Papa.”
Làm thế nào mà cha biết được? Ôi, hẳn nhiên là cha biết em thích thơ! Cha đã dạy em học thuộc rất nhiều bài thơ. Nhưng còn việc em có thể tự mình đọc một quyển sách? Một quyển sách tiếng Anh! Em nhướng mắt nhìn cha đầy kinh ngạc. Cha bắt gặp ánh mắt của em và mỉm cười.
“Cô Williams và cha có nói chuyện với nhau,” cha nói đơn giản.
Anna đỏ mặt. Em sẽ mang quyển “Vườn thi ca của một đứa trẻ” về nhà ngay sau Giáng sinh. Lẽ ra em nên làm thế từ trước rồi.
Tuy vậy, trong suốt lúc hân hoan mở quà, năm đứa trẻ đều mải nghĩ về những món quà mà chúng sẽ tặng hơn là những món quà mà chúng được nhận.
Papa và Mama sẽ ngạc nhiên đến mức nào! Chết lặng luôn nhỉ!
“Hát vài bài hát mừng nhé,” Mama gợi ý.
Rudi giơ tay lên như một vị vua trẻ.
“Không ạ. Đợi đã,” anh ra lệnh. Anh quay sang Gretchen, đôi mắt xanh của anh sáng rực. “Em trước đi, Gretel,” anh nói.
Gretchen đã giấu những món đồ của chị dưới đệm ghế. “Papa, Mama, đứng lên đi ạ!” chị ra lệnh.
Chị đã làm cho cha mẹ mỗi người một chiếc khăn quàng cổ. Một cái màu vàng dịu cho Mama, một cái màu xanh da trời cho Papa.
“Màu mắt của cha,” Gretchen nói với Papa.
Cái của Mama có họa tiết ren rất đặc biệt, thứ đã khiến chị phải bận rộn đếm mũi đan nhiều ngày trời.
“Dễ thương quá, Gretel. Thật đẹp,” Mama nói với vẻ tự hào. “Nhưng mẹ đã nói với con…”
“Con biết,” cô bé nói với mẹ, “nhưng tất cả chúng con đều có món gì đó, tất cả trừ Anna, dĩ nhiên.”
Anna cứng người lại nhưng vẫn giữ im lặng.
Mama đang quấn chiếc khăn quàng của mẹ quanh cổ. Nó làm nổi bật mái tóc đen của bà một cách tuyệt vời. Gretchen rạng rỡ hẳn lên. Chị ném một tia nhìn cho Rudi. Đánh bại nó đi nếu anh có thể, ánh mắt chị nói.
“Hai đứa sinh đôi,” Rudi chỉ đạo.
“Món quà của tụi con là dành cho Papa,” Fritz xin lỗi mẹ.
Fritz và Frieda đã gói món quà trong giấy gói đặc biệt mà các em tự làm.
“Như người Canada,” Fritz giải thích.
Papa cẩn thận mở gói quà. Bên trong là một chiếc tẩu, và cùng với nó là thuốc lá hút tẩu, một túi con đựng thuốc lá, đồ làm sạch tẩu và diêm. Hai anh chị sinh đôi đã đi mua sắm, chắc chắn họ có rất nhiều tiền, nhưng đến lúc họ mua cho cha mọi thứ họ nghĩ cha sẽ cần, số tiền của họ đã bốc hơi.
“Có khi mẹ cũng có thể hút luôn, Mama?” Frieda gợi ý.
“Có thể… có thể,” Mama trầm ngâm gật đầu.
Đoạn mọi người phá ra cười, hai anh chị sinh đôi là cười nhiều nhất.
Papa chật vật dùng thử chiếc tẩu. Trước đây cha chưa bao giờ hút tẩu, cha thú nhận. Cả nhà nhìn cha đầy hứng thú. Anna ngồi đè lên tay mình và đấu tranh để giữ cho bản thân không lao đi lấy chiếc giỏ. Nó nên là món quà cuối cùng, em chắc chắn. Em là đứa nhỏ nhất.
Papa trầm ngâm nhả khói. Rồi ông ho.
“Một cái tẩu tốt đấy, hai con,” cha vừa khò khè vừa quệt nước mắt.
Nước mắt của niềm vui, Frieda vui vẻ tự nhủ.
“Một món quà thực sự tuyệt vời,” Papa nói tiếp, đưa cái tẩu ra xa và nhìn nó đầy trân trọng.
Sau đó Rudi rời khỏi phòng. Cả nhà nóng lòng chờ đợi. Mặc dù anh trai họ bước ra ngoài vẻ bình thản, họ biết anh đang vô cùng phấn khích. Món quà của anh chắc phải là cái gì đó hết sức đặc biệt.
Anh trở lại, trong tay ôm một cây trạng nguyên cao, um tùm. Không nói một lời nào, anh đưa nó cho mẹ. Mama giữ cái chậu sứt sẹo trên đầu gối và nhìn lên những bông hoa đỏ nằm ngay trên tầm mắt bà.
“Rudi, một loài hoa Giáng sinh thực sự,” mẹ thốt lên, đôi mắt sẫm màu của bà mở to. “Sao con mua được cái này? Chúng ta chưa bao giờ có bất kỳ cái gì đẹp hơn, ngay cả hồi còn ở Frankfurt, phải không, anh Ernst?”
Rudi đỏ mặt. Ban đầu còn chậm rãi, sau đó lại vội vàng, Rudi nói lời thú tội.
“Con đã định mua cái gì đó từ lâu rồi, nhưng con không để ý thời gian trôi qua. Mọi người cần con ở sân băng vì con là người trượt nhanh nhất, thực sự là thế. Khi con đi kiếm việc làm, tất cả tuyết đã được dọn sạch. Con nghĩ con có thể đi giao hàng nhưng hỏi chỗ nào người ta cũng từ chối. Mình phải có xe đạp.”
Cả nhà lặng yên ngồi nghe từ ngữ của anh vấp váp tuôn ra. Thế này thật không giống Rudi, luôn kiêu hãnh và luôn đúng. Anh không cho họ cơ hội ngắt lời. Anh muốn kể cho xong. Anh đã đi qua đoạn tồi tệ nhất. Anh đút tay vào túi và cảm thấy thoải mái.
“Rồi con đi đến cửa hàng hoa của ông Simmons. Đó là… tối hôm qua. Con đã tin chắc sẽ không có gì ở đó. Nhưng ông ấy rất tử tế khi ở nhà thờ và con đã gặp ông ấy trong tiệm của cha, Papa. Và ông ấy nói, ‘Cháu là con trai của Ernst Solden phải không?’ Con nói vâng, và nói con đã cố tìm một công việc mà không được. Nhưng mà con không có xin xỏ đâu, Papa.”
“Cha biết điều đó, Rudi,” Papa nói. Họ đều biết điều đó.
“Rồi thì, ông ấy nói nếu con muốn nhận giao mấy đơn hàng giờ chót cho những người ở gần đấy, ông ấy sẽ cho con một cái cây chưa có ai mua. Đó là lý do vì sao con về nhà trễ tối qua. Con phải làm việc,” Rudi kết thúc đầy tự hào, cảm thấy hài lòng về bản thân hơn bao giờ hết.
“Nó rất đẹp, Rudi ạ, và con là một cậu bé dũng cảm khi đã nỗ lực không ngừng như thế,” Mama ấm áp nói.
“Papa, cha không thích cái tẩu ạ?” Fritz lo lắng hỏi. Papa đã để nó sang một bên.
“Cha thích mà. Cha thực sự thích đấy!” Ernst Solden nói, cầm cái tẩu lên nâng niu như báu vật. “Chỉ là cần phải từ từ làm quen với nó, vậy thôi, Fritz. Ngay lúc này, cha không thể vừa chú ý đến những chuyện khác vừa hút cái tẩu mới của cha một cách đàng hoàng được.” Fritz mỉm cười nhẹ nhõm. Rudi cau mày vì khoảnh khắc vinh quang của anh bị gián đoạn. Anh đột nhiên tự hỏi liệu Papa có thực sự thích món quà của hai đứa em sinh đôi không. Thuốc lá hút tẩu có mùi lạ lạ. Rudi đã phải cố thở thật nông.
Mama vẫn còn đang mải mê chiêm ngưỡng chậu trạng nguyên.
“Mẹ không biết để cái cây này ở đâu,” mẹ nói ngập ngừng trong lúc âu yếm chạm vào những chiếc lá đỏ. “Có lẽ là trên bệ lò sưởi…”
Mẹ đứng dậy thử đặt chậu hoa ở đó, ngay chính giữa - vị trí danh dự. Papa phải ôm chậu cây cho mẹ trong khi mẹ dời chiếc đồng hồ quả lắc sang một bên. Khi chậu hoa đã nằm ở chính giữa, mẹ lùi lại ngắm nghía. Những người khác cũng chăm chú ngắm. Quan trọng là nó phải nằm đúng chỗ. Vị trí đã đúng - vô cùng chính xác.
“Hoàn hảo,” Mama nói, quay mặt lại nhìn cả nhà.
Ngay lúc đó, Anna đã biến đi đâu mất. Em, người luôn đi lại nặng nề, không biết chắc chắn mình sẽ đặt xuống đâu, lúc này đã chuồn khỏi phòng không một tiếng động.
“Anna…” Mama bắt đầu gọi em. Ông Ernst Solden nhanh chóng vươn tay chạm vào cánh tay vợ.
“Đừng, Klara. Đợi đã. Con bé sẽ quay lại ngay,” cha nói.
Các anh chị thậm chí còn không thấy Anna rời đi. Họ đang mải kể tới kể lui cho nhau nghe về những cuộc phiêu lưu của họ để có được những món quà: Mama suýt nữa đã không chỉ một lần bắt gặp Gretchen đang đan như thế nào, cặp sinh đôi đã gặp phải rắc rối ra sao khi quyết định chiếc tẩu họ sẽ chọn, những nơi Rudi đã phải đi để giao hoa.
Mama đưa tay lên bịt tai lại.
“Ôi, may mà không phải ngày nào cũng là Giáng sinh!” bà kêu lên. “Mẹ sắp điếc tai luôn rồi.”
Nhưng bà vẫn lo lắng về Anna. Dù Ernst có nói gì, có lẽ bà nên đi xem xem. Đứa bé không nên bị bỏ mặc như thế.
Và rồi, Anna đứng ngay đó với chiếc giỏ đựng giấy vụn.
[1] Tiếng Đức: Cây linh sam, cây linh sam. Lá của bạn mới xanh làm sao!