Từ Anna

Lượt đọc: 71 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
NHỮNG NGÀY TRƯỚC GIÁNG SINH

❊ ❊ ❊

MỘT ĐÊM NỌ, Anna đến gặp Papa cùng ý tưởng tuyệt vời của mình.

Chỉ là Papa thôi mà, em tự nhắc bản thân trong khi cố gắng chọn lựa từ ngữ cho chính xác.

Nhưng em đã đảo lộn hết cả lòng can đảm của mình và câu cú nói ra hoàn toàn hỗn loạn. Cúi gằm nhìn xuống giày của cha, Anna gần như ước rằng em đã không thử nói chuyện này.

“Bác sĩ Schumacher và cô Williams á!” Papa thốt lên. “Nhưng… nhưng tại sao, Anna?”

“Mẹ của cô Williams ở Vancouver và cô Betty và cô Joan cũng vậy ạ. Họ là chị em của cô giáo,” Anna vội vàng giải thích. “Nhưng cô Williams không thể đi thăm họ vì năm nay không có tiền.”

Papa gật đầu. Điều đó thì ông hiểu.

“Và cô Williams nói rằng bác sĩ Schumacher không có vợ con. Dù bác sĩ có thể có mẹ…” Anna khựng lại vì ý nghĩ mới và bất ngờ này.

“Không,” Papa nói. “Bác sĩ Franz không có gia đình. Bác sĩ lớn lên trong một cô nhi viện ở Berlin.”

Anna ngẩng đầu lên khi nghe điều đó. Sự hăm hở thắp sáng gương mặt em. “Vậy có lẽ bác sĩ sẽ muốn đến,” em la lên. “Cả hai người đều có thể.”

Cha em xoa cằm. Câu trả lời của cha đến một cách chậm chạp.

“Anna, con yêu, con cũng biết là chính chúng ta cũng sẽ không tổ chức một lễ Giáng sinh lớn mà. Sẽ không có quà cáp long lanh gì cả. Không có giày trượt đâu, cha e là thế.”

Anna vội vàng an ủi cha. “Chị Gretchen đã biết rồi ạ. Cha đừng lo, Papa,” em nói.

“Chị con biết à?” Papa thở dài. Rồi cha lại trông có vẻ trầm ngâm. Vươn tay ra, cha ôm lấy hai vai em. “Còn việc những người này đến ấy mà, Anna…”

“Không phải chỉ là chuyện quà cáp đâu ạ,” Anna nói.

Tuy vậy, nếu Papa không hiểu, em cũng không biết có cách nào để nói cho rõ ràng được. Em vặn người thoát ra và chạy ra cửa.

“Được rồi. Cha sẽ hỏi,” cha em gọi với theo sau em.

Em không quay người lại. Cha không biết em có nghe thấy hay không.

Anna không nghe thấy, nhưng đến sáng hôm sau, em quá bận rộn để có thời gian nghĩ ngợi về chuyện đó. Em đang làm và tìm những món quà khác. Em bắt đầu với quà cho Isobel.

Rất khó để làm cho xong mà không bị Isobel nhìn qua vai và đặt câu hỏi. Cuối cùng Anna đến gặp cô giáo và hỏi xem liệu em có thể ở lại lớp trong giờ ra chơi để làm nó không.

“Cô có thể xem khi nào em làm xong được không?” cô Williams hỏi.

“Nó là một món quà buồn cười lắm ạ,” Anna nói với vẻ rất nghiêm trọng. “Nó là… nói thế nào nhỉ?… một trò đùa ạ.”

“Một trò đùa!”

Anna gật đầu, vẫn không hề cười. “Em sẽ cho cô xem,” em hứa.

Em đã làm cho Isobel một quyển từ điển. Trên mỗi trang là một từ mà Isobel đã dạy Anna trong suốt mấy tháng các em quen nhau. Phía trên mỗi từ là một bức tranh.

Khi em ngượng ngùng mang nó đến cho cô Williams xem, cô giáo đã cười ngặt nghẽo.

“Ôi Anna, cô biết em có trí tưởng tượng nhưng cô chưa từng mơ rằng em lại có khiếu hài hước đến mức này,” cô nói.

Cô đang nhìn đến trang có chữ “Nhân viên mai táng”. Bức tranh có hình một cái quan tài. Chính Anna đang ngồi dựng thẳng trên nó. Em đang kêu lên, “Cứu tôi với!” Bím tóc của em vểnh lên vì khiếp sợ và mắt em, phía sau cặp kính, có hình tròn xoe. Isobel với mớ tóc xoăn chính là nhân viên mai táng, xẻng nằm trong tay. Có một bức tranh khác vẽ Isobel làm người thắp đèn, đang rơi khỏi thang. Có một bức tranh Hallowe’en, vẽ một con ma đang đuổi theo Isobel, người đang chạy điên cuồng qua trang giấy. Tất cả những bức tranh đều đầy ắp hành động và hài hước. Isobel là ngôi sao trong mỗi bức.

Anna viết một bài thơ cho Ben. Em có cảm giác đó không phải là một bài thơ hay xuất chúng, không như thơ của Robert Louis Stevenson. Nhưng nó nói lên cảm xúc của em. Em viết bài thơ thật cẩn thận lên một tấm thiệp Giáng sinh em làm từ giấy cứng.

Benjamin Nathaniel

Dũng cảm như Daniel.

Khi bóng tuyết bay tới

Xuyên bầu trời,

Những tên to xác đến

Gào lên những cái tên,

Ben đã không bỏ chạy.

Cậu nói phải ở đây.

Nhờ Bernard trợ lực

Và chúng ta chung sức.

Rồi những kẻ to xác

Bị dọa cho tan tác.

Chúng ta đuổi chúng chạy

Nhưng chính là Ben đấy

Bảo chúng ta ở đây

Và không được bỏ chạy.

Benjamin Nathaniel

Dũng cảm hơn Daniel.

Chúng tôi đứng cạnh cậu

Đầy kiêu hãnh.

Nhoẻn miệng cười, em giấu nó vào ngăn bàn.

Nhưng mà em có thể làm gì cho Bernard đây? Em biết em không thể viết một bài thơ khác. Bài thơ dành cho Ben đã tốn mất của em nhiều ngày trời.

Rồi, như một phép mầu, em nhặt được một hào trên vỉa hè. Em có thể mua cho Bernard một món quà - và em biết chính xác anh thích gì: dây thun để bắn đạn giấy! Em mua thun ở tiệm của Papa.

“Con cần thun làm gì?” Papa hỏi.

“Đó là bí mật ạ,” Anna nói.

Papa nhìn một hào trong tay em.

“Quanh đó không có ai có vẻ là đã đánh rơi nó cả. Con nhìn rồi,” em cam đoan với cha.

“Con đem đi mua kem đi và cha có thể cho con thun,” Papa đề nghị. Nhà Solden không bán kem.

Anna lắc đầu.

“Con muốn trả tiền mua nó, Papa,” em khăng khăng.

Cha em đưa cho em dây thun. Em vội vã rời đi trước khi cả Mama cũng bắt đầu thấy thắc mắc.

Giờ thì em đã có chút gì đó cho tất cả mọi người trừ cô Williams và bác sĩ. Một lần nữa phép lạ lại xảy ra. Một gói hàng được gửi đến từ cô Tania ở Frankfurt. Mama phát cho mọi người những cái bánh hạnh nhân. Anna được hai cái. Các anh chị ăn phần của họ ngay tắp lự. Anna cẩn thận cất phần của mình đi. Tất cả quà của em đã sẵn sàng.

Bác sĩ Schumacher tự mình mang những chiếc giỏ về lại lớp học.

“Anh không thể mang tất cả cùng lúc được, Eileen,” bác sĩ nói. “Anh sẽ đi mang nốt về.”

Isobel huých Anna.

“Chuyện gì vậy?” Anna thì thầm, không nhìn Isobel mà nhìn đống giỏ để trên bàn giáo viên.

“Bác sĩ gọi cô là Eileen!”

“Vậy hả?” Anna nói, vẫn không để ý chút nào.

Lúc này cô Williams đang phát lần lượt từng cái giỏ. Chúng đẹp ngoài sức tưởng tượng. Liệu có chuyện gì xảy ra với chiếc giỏ của em không?

“Và đây là của Anna,” cô Williams nói.

Cô đặt chiếc giỏ lên bàn cô bé. Anna không nhúc nhích gì để chạm vào nó. Em chỉ đơn giản là nhìn không rời mắt. Giờ nó có màu xanh lục đậm, với những sợi vàng mỏng manh lấp lánh chạy vòng quanh. Nó là món đồ xinh đẹp nhất, là món quà hoàn hảo tuyệt vời nhất mà em từng được trông thấy.

Em nhìn xuống đôi bàn tay mình, đầy kinh ngạc. Trông chúng vẫn như bình thường. Những móng tay cáu bẩn. Có phải chính đôi tay này đã thực sự làm ra chiếc giỏ kia không?

Hết sức cẩn trọng, em cầm nó lên và ngắm nhìn. Đây rồi, ở dưới đáy, với chính nét bút của em, là mấy chữ “A. E. S.”

Tan học. Các học sinh vội vội vàng vàng mặc áo khoác, khư khư giữ lấy giỏ của họ, và đi về nhà.

“Đi chưa, Anna?” Isobel hỏi.

“Tớ chưa về ngay đâu,” Anna nói. “Cậu đi trước đi.”

Em ngồi tại bàn của mình và chờ đợi. Bác sĩ Schumacher vẫn còn ở đây. Bác sĩ và cô Williams đang cùng cười với nhau.

“Tớ đã bảo cậu là cô đang yêu mà,” Isobel nói thầm, và nhún vai khi nhìn thấy khuôn mặt đang đơ ra của Anna, em cũng rời đi.

Một lúc sau cô giáo để ý thấy Anna.

“Ô, Anna, cô tưởng em đi về với các bạn rồi,” cô nói. “Em cần gì à?”

“Em có thể để cái giỏ của em ở đây cho đến ngày cuối cùng được không ạ?” Anna hỏi.

Cô Williams liếc nhìn bác sĩ, chú đang đứng nghe. Rồi cô quay lại nhìn Anna.

“Dĩ nhiên là được,” cô nói dịu dàng.

Cô không hỏi lý do. Cô biết Anna vẫn đang cất quyển sách thơ Stevenson yêu quý của em trong ngăn bàn. Em thậm chí còn chưa từng mang nó về nhà qua đêm.

“Kính của cháu dùng thế nào rồi?” Franz Schumacher hỏi.

Anna ngước nhìn bác sĩ qua cặp kính. Em ước em có đủ từ ngữ để nói cho bác sĩ biết chú đã làm được những gì cho em.

“Nó rất tốt ạ, cảm ơn bác sĩ,” em nói hơi cứng nhắc.

“Chú nhớ khi chú lần đầu tiên đeo kính,” bác sĩ Schumacher nói. “Thế giới bỗng thành một nơi thật tưng bừng, trong chớp mắt! Đầy những thứ chú chưa từng mơ đến lại ở đó!… Cháu có muốn chú chở cháu về không, tiểu thư Solden?”

Bác sĩ hiểu về mắt kính mà không cần mình nói, Anna nghĩ. Bác sĩ biết mình vui đến thế nào.

Tuy vậy, em không chắc lắm về việc đi nhờ xe. Mama hay làm ầm lên về chuyện họ đi nhờ xe. Rồi em lại nhìn bác sĩ Schumacher lần nữa.

“Cháu muốn đi nhờ ạ,” em nói.

“Còn em thế nào, Eileen?” lúc đó bác sĩ hỏi.

“Không. Em còn chút nữa mới xong,” cô giáo nói. “Dù sao cũng cảm ơn anh.”

“Vậy gặp em lúc tám giờ nhé,” bác sĩ Schumacher nói.

Anna đang mặc áo khoác, suýt nữa đã hụt mất những lời cuối cùng. Rồi mọi điều Isobel nói bỗng trở nên sáng tỏ.

Cô Williams và bác sĩ - yêu nhau!!

Anna mừng là Isobel đã đi về rồi. Em sẽ không biết phải nói gì với bạn. Toàn bộ chuyện này cần thời gian để làm quen.

Cô bé và bác sĩ ngồi trên xe về nhà trong một sự im lặng dễ chịu. Bác sĩ không làm phiền em với những câu hỏi mà người lớn thường hỏi.

“Cái giỏ của cháu thật đẹp, Anna,” một lần bác sĩ lên tiếng. “Cháu có quyền tự hào về nó.”

“Vâng ạ,” Anna chỉ nói. “Cháu có tự hào.”

Nhưng khi em xuống xe, em vẫn nhớ cảm ơn bác sĩ. Em thậm chí còn mời bác sĩ vào nhà, mặc dù cha mẹ em chưa về. Mama luôn mời khách vào nhà. Ít nhất là mẹ làm thế hồi ở Frankfurt.

“Lúc khác nhé, cô bé,” bác sĩ mỉm cười nói.

Anna bước vào nhà, ngâm nga một mình. Bác sĩ đã gọi em là “cô bé” giống như cách Papa gọi. Và, cách đây cũng lâu, bác sĩ đã nói em “nhẹ tựa lông hồng” và là “một thử thách”.

Nhưng tóc bác sĩ bạc rồi. Bác sĩ quá già so với cô Williams, Anna kết luận.

Rồi hình ảnh chiếc giỏ đáng yêu của em hiện ra trước mặt em. Quên đi bác sĩ và cô giáo, em bước chầm chậm lên lầu, ôm chặt bí mật Giáng sinh của em trong lòng. Bằng cách nào đó em phải cố không nói ra.

Thời gian trôi đi như một chú rùa lề mề. Nhưng từng chút từng chút một, nó cũng trôi qua. Rốt cuộc cũng đến ngày học cuối cùng, một ngày trước đêm Giáng sinh.

Tối hôm đó Anna mang chiếc giỏ về nhà, ôm nó trong tay nhẹ nhàng như thể nó là một em bé sơ sinh.

Trong lúc bước đi, em nghĩ về cái cách Isobel đã cười đến chảy cả nước mắt khi cô bạn lật qua quyển từ điển của em. Ben thì bị bài thơ làm cho á khẩu.

“Cô dán nó lên bảng tin được không?” cô Williams hỏi.

Cả Ben và Anna đều đỏ mặt. Ben gật đầu.

“Cô nhóc này là một thiên tài,” Bernard nói đầy vẻ tự hào, như thể đó là sản phẩm của chính cậu.

Rồi em lấy ra dây thun cho cậu.

“Ôi, Anna!” cô Williams thốt lên, cười ngặt nghẽo giống như Isobel lúc nãy. “Em không có chút tôn trọng nào cho sự bình yên của tâm hồn cô à?”

Anna lắc đầu. Cả hai lúm đồng tiền của em đều hiện ra.

“Coi chừng đó, nhóc,” Bernard cảnh báo. “Em đang dần sảng khoái như một người Canada rồi.”

“Em là người Canada mà,” Anna nói với cậu.

Em đã để miếng bánh hạnh nhân trên bàn của cô Williams khi cô giáo phải đi ra ngoài trong chốc lát. Cô đã không phát hiện ra nó trước khi Anna về. Em thấy mừng. Đó chỉ là một miếng bánh nhỏ thôi.

Em vẫn còn phần dành cho bác sĩ Schumacher ở nhà. Có lẽ Papa sẽ giúp em đưa nó - có lẽ họ có thể bỏ nó vào hộp thư của bác sĩ.

Em sắp về đến nhà. Em ôm chiếc giỏ vào sát người hơn và để mắt trông chừng các anh chị mình. Kia là chị Frieda, đang xúc tuyết trên lối đi vào nhà Blair. Anna thở gấp. Nhưng em đã vượt qua an toàn. Frieda đã không nhìn lên.

Những người khác đang bận khi em vào nhà. Không ai chú ý đến em khi em băng qua hành lang và đi lên hốc tường của mình. Em cố gắng hết sức để bước đi như bình thường. Đôi chân em cứ muốn nhảy lên và bước vượt bậc. Khi bức rèm được kéo lại, em quỳ xuống giấu chiếc giỏ quý giá tít dưới gầm giường.

Sự phấn khích cứ trào lên và sôi ùng ục trong lòng em khi em đi lại xuống nhà, nhưng em vẫn tiếp tục bước thật bình thản. Em đã giữ kín bí mật này suốt mấy tuần rồi. Em có thể vượt qua thêm một ngày nữa.

Tối đó anh Rudi về nhà muộn. Chị Gretchen thì ở riết trong phòng, đan một cách điên cuồng. Hai anh chị sinh đôi thì thầm to nhỏ. Mama và Papa trông có vẻ mệt mỏi nhưng vui vẻ hơn trước đây. Anna nhìn từng người và chờ đợi thời gian trôi qua. Em đếm từng giờ.

Cuối cùng chỉ còn đúng hai mươi bốn tiếng nữa!

Ngày mai cha mẹ em vẫn phải làm việc dù đó là ngày trước Giáng sinh. Họ thậm chí có thể sẽ về trễ. Có khả năng họ sẽ không kịp trang trí xong cái cây cho đến sớm nhất là tám giờ. Hay thậm chí là chín giờ!

Lúc này Mama đang xem qua đống đồ trang trí cây thông Giáng sinh họ đã mang đến từ Frankfurt. Một số món đã vỡ. Thiên thần có vỡ không? Không - nó kia, đang nằm trong tay Mama.

Ngay lập tức, Anna không thể ở lại lâu hơn được nữa. Không nói một lời nào với ai, em đứng dậy và lên lầu đi ngủ. Nếu em không tẩu thoát và nằm im, mặt đối diện với vách tường, em chắc chắn sự thật thần thánh sẽ bật ra khỏi miệng em mất.

Một ngày nữa thôi, em lầm rầm. Một ngày nữa!

Nhưng đồng hồ đã điểm mười một tiếng chuông trước khi em ngủ thiếp đi.

Người dịch: Lưu Chi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.