“KHÁCH CỦA ANNA!”
Rudi, Gretchen, Frieda và Fritz đều nhìn mẹ chăm chăm. Anna thoáng nâng mặt lên và nhìn cha qua hai tròng kính tròn vành vạnh.
“Ôi, Papa, cha đã mời họ!” em kêu lên.
“Đúng vậy, cha đã mời họ,” Papa mỉm cười.
Em phấn khởi quá đỗi! Ông chưa bao giờ thấy em như vậy, hai má em ửng hồng, đôi mắt em bừng sáng. Một bím tóc của em xòa ra và mắt kính của em bị lệch. Nhưng lúm đồng tiền của em kìa! Con bé vẫn luôn có lúm đồng tiền như thế sao?
Con bé thật xinh đẹp, cha em nghĩ.
“Chúng ta phải đợi,” cha nói, “nhưng họ sẽ đến. Chú Franz đang đưa cô ấy đến đây bằng xe hơi của chú.” Có gì đó trong giọng Papa.
Isobel nói đúng, Anna nghĩ. Họ đang yêu nhau. Nụ cười của em càng rộng hơn.
“Thả con đi đi, Papa,” em bỗng nói, “Con muốn xem đồ mới của con trong khi chúng ta đợi.”
Các anh chị vẫn đang xôn xao chuyện Anna có khách đến, nhưng em không chịu nổi việc phải làm trung tâm của sự chú ý thêm một phút nào nữa. Em khuỵu gối xuống bên cạnh cái cây và cầm lấy cuốn Giờ ta lên sáu. Em giở nó ra và đưa lên sát mũi. Tốt. Mùi sách ổn cả. Mùi của một quyển sách là rất quan trọng khi ta phải đọc nó quá gần.
Và em còn có một bộ trò chơi, và đôi găng tay nữa. Em mang găng tay lên và nựng hai tay vào má.
Chuông cửa vang lên.
“Họ đến rồi, Anna,” Papa nói. “Con ra đón họ vào đi.”
Em lồm cồm đứng dậy, tuột đôi găng tay ra và túm lấy cha em.
“Cha cùng đi nữa,” em khẩn khoản. “Một mình con không được đâu.”
Mama, đang phải bận tâm xem có gì để ăn, nhìn sang em một cách thiếu kiên nhẫn.
“Đừng vớ vẩn thế,” mẹ thúc giục, giọng hơi gay gắt. “Con đang bắt họ phải đợi kìa.”
“Không sao mà, Klara. Họ sẽ không để tâm một chuyện nhỏ như vậy đâu,” Papa cười nói.
Cha nhìn xuống khuôn mặt hoảng hốt của cô con gái. Một cách nhẹ nhàng, hết sức nhẹ nhàng, cha trêu, “Cha tưởng con là cô bé tự lập của cha, Anna của cha sẽ tự đi một mình,” cha nói. “Con không cần nắm tay ai cả. Không phải con!”
Cha đang cười em. Cha của em chưa bao giờ cười em!
Nhưng giờ Bernard cười em mỗi ngày. Isobel cũng cười em suốt.
“Cậu thật là hài hước, Anna,” Isobel thường nói vậy.
Ngay cả cô Williams cũng trêu.
Và Anna không hề lấy làm phiền. Không còn thế nữa.
“Đi mà, đi mà, Papa,” em kêu gào, giật giật tay áo cha, chính em cũng phải cười, nhưng em vẫn muốn cha.
“Thôi được rồi,” cha nói và chìa bàn tay to lớn của cha cho em.
Nắm tay cha, em cảm thấy dũng khí đã quay trở lại. Em bước đi đầy kiêu hãnh. Em, Anna, có khách đấy.
Không nhìn dưới chân mình, em vấp phải một nếp gấp trên tấm thảm. Suýt nữa em đã ngã nếu Papa không giữ em lại.
“Anna Ấm Ớ đây rồi!” Fritz cười phá lên.
Em quay lại lườm một cái nhưng chuông cửa lại vang lên.
“Anh con chỉ nói vậy cho vui thôi,” Papa nói với em, siết chặt tay em hơn.
Lúm đồng tiền của Anna bất ngờ xuất hiện.
“Nhanh lên, Papa,” em nài, như thể Fritz không tồn tại.
Cùng nhau, họ mở cửa đón chào cô Williams và bác sĩ.
“Chúc Giáng sinh vui vẻ, Anna.”
“Chúc cô Giáng sinh vui vẻ, cô Williams!”
“Ô, trời đang đổ tuyết! Nhìn kìa, Liebling, trông như những ngôi sao vậy!”
“Fröhliche Weihnachten[1], anh Franz.”
Họ vào nhà. Cánh cửa đóng lại ngăn cách cái lạnh và tuyết ở bên ngoài. Anna đón lấy chiếc áo khoác dày của cô giáo em và lảo đảo mang nó đến tủ áo.
Những người khác cũng đã ra hành lang. Những lời chào cất lên râm ran. Rồi Mama nói át tiếng tất cả.
“Được rồi, Frieda. Giờ chúng ta có thể ăn,” mẹ nói.
Họ lục tục đi theo mẹ, tất cả đều cười vang khi thấy khuôn mặt đỏ bừng của Frieda.
Những câu hỏi bay tới tấp đến Anna.
“Mọi người có thích cái giỏ không, Anna?” cô Williams hỏi.
“Cháu có khiến họ ngạc nhiên không? Cháu có giữ được bí mật không?” bác sĩ nói.
Trước khi em có thể mở miệng trả lời, cô giáo đã nói tiếp, “Và cái cây của em, Anna! Nó có đẹp như em đã nói với chúng ta không? Đẹp đến mức em còn không dám thử vẽ nó?”
“Ja,” Anna nói. “Ja, ja, ja!”
Họ chưa thể ăn bây giờ! Em phải làm cho Mama hiểu. Họ phải vào trong xem cái cây trước. Và còn một chuyện nữa, một chuyện em đã lên kế hoạch để nói từ lâu lắm rồi nhưng cứ lần lữa mãi hoặc là quên béng đi mất.
Chỉ là mình không thực sự quên, Anna thừa nhận với chính mình. Chỉ là mình quá sợ hãi.
Lúc này em không sợ nữa. Nhưng trước hết em phải khiến Mama lắng nghe.
“Mama, Mama, dừng lại. Đợi đã ạ!” em gọi to, khi mẹ em đi mở cửa vào phòng ăn.
Bà Klara Solden xoay người. Gì nữa đây? Miệng bà mím chặt. Rồi bà nhớ ra mình đã học được điều gì buổi tối hôm đó.
“Chuyện gì vậy, Anna?” bà hỏi.
“Chúng ta phải đi ra chỗ cái cây một chút trước ạ,” Anna nói.
Mẹ em thoáng lưỡng lự.
Nhưng Papa gật đầu. “Con nó nói đúng đấy, Klara,” cha nói.
Mama buông tay nắm cửa ra và đi cùng họ. Họ đang đứng trước cái cây. Nó sáng trưng. Nó vẫn đẹp như phút ban đầu khi Papa cho các em vào ngắm. Đôi mắt cô Williams mở to đầy ngạc nhiên.
“Cô chưa bao giờ trông thấy một cái cây nào được thắp sáng bằng nến thế này cả,” cô thốt lên. “Ôi, nó dễ thương quá.”
Anna đã biết là cô giáo sẽ thích nó. Cô cần phải thấy cái cây trước bất cứ chuyện gì khác.
Nhưng giờ, giờ là lúc cho những chuyện khác.
“Có lẽ chờ chút nữa sẽ tốt hơn,” một giọng nói bên trong em thì thầm. “Có lẽ mày nên đợi đến lúc không có nhiều người thế này.”
Anna đã từng nghe theo giọng nói đó trước đây. Nhưng giờ em đóng tâm trí lại với nó.
“Mama,” em nói nhanh, trong lúc em vẫn còn đủ can đảm, “con phải nói với mẹ một chuyện.”
“Không phải là một bất ngờ khác nữa chứ,” Mama nói.
Bà vẫn còn đang lo nghĩ về thức ăn, dù bà biết chắc rằng bà đã chuẩn bị thừa đủ. Nhưng bác sĩ Schumacher có thể là một người đàn ông đang đói sôi bụng!
Bà nhìn xuống và nhận ra Anna đang đợi bà lắng nghe nghiêm túc. Ôi, bà phải dành thời gian cho Anna. Từ giờ trở đi, bà phải luôn cố gắng có thời gian.
“Mẹ đây, Anna,” mẹ nói, thực sự lắng nghe.
“Con có thể nói tiếng Anh,” Anna thông báo.
Liền sau đó em bật cười khúc khích, bởi vì những lời ấy lại được nói ra không phải bằng tiếng Anh mà bằng tiếng Đức. Mama sẽ không biết phải nghĩ gì. Anna thử lại, lần này đổi sang ngôn ngữ mới của em.
“Con có thể nói tiếng Anh, Mama. Không phải chỉ một chút đâu. Thật đấy ạ. Con vẫn nói suốt ở trường. Bây giờ con thậm chí suy nghĩ chủ yếu bằng tiếng Anh. Con làm chuyện đó… cũng giỏi gần bằng mẹ vậy.”
Em biết tiếng Anh của em tốt hơn mẹ, nhưng tối nay em yêu Mama vô cùng.
“Tiếng Anh!” Mama thốt lên đầy sửng sốt, quên luôn cả vụ thức ăn. “Nhưng ở nhà con lại chỉ nói tiếng Đức. Hết ngày này qua tháng nọ!”
“Cô bé chắc chắn có nói tiếng Anh ở trường đấy ạ,” cô Williams nói. “Em ấy nói chuyện ngày càng rôm rả. Isobel đang dẫn em ấy đi lầm đường rồi.”
“Mẹ ngạc nhiên ạ, Mama?” Anna tiếp tục. “Mẹ có vui không ạ?”
Klara Solden cũng không biết chính mình đang cảm thấy thế nào. Nụ cười của bà không hề do dự, nhưng cũng có cả nỗi buồn trên khuôn mặt bà, trong một thoáng.
“Mẹ không còn đứa con Đức nào nữa rồi,” mẹ nói.
“Tất cả chúng đều là con của em mà,” Papa nói với mẹ, vòng tay ôm mẹ. “Có lẽ chúng là những đứa trẻ Canada, nhưng chúng đều là con của em, meine Liebe. Đúng đấy, Anna, mẹ rất ngạc nhiên, và mẹ cũng hạnh phúc nữa.”
“Mama, nghe con này,” Anna vội nói, ngó lơ Papa lần đầu tiên trong đời. “Hãy nghe những điều con đã học vì mẹ.”
Em đứng thẳng người, hai chân hơi tách ra, hai bàn tay em đan vào nhau phía sau lưng, đầu em ngẩng cao. Phía trên em, chiếc giỏ hoàn hảo của em nằm đó trên bệ lò sưởi, ôm lấy chậu hoa của Rudi. Hít một hơi thật sâu, em bắt đầu hát:
“Đêm Thánh vô cùng, giây phút tưng bừng!”
“Ach, ‘Stille Nacht’[2]!” Mama thốt lên. Mẹ suýt nữa lại rơi nước mắt nhưng chỉ trong một thoáng.
Anna tiếp tục hát bằng tiếng Anh:
“Đất với trời se chữ đồng;”
Lúc này Gretchen cũng gia nhập cùng em, giọng hai chị em hòa vào nhau:
“Đêm nay Chúa con thần thánh tôn thờ!”
Ba đứa con còn lại cùng nhau đến hát câu tiếp theo:
“Canh khuya Giáng sinh trong chốn hang lừa;”
Rồi những người lớn cũng hát, cô Williams hát rất khẽ bằng tiếng Anh, bác sĩ Schumacher, Papa và Mama hát bằng ngôn ngữ mà bài hát được viết lần đầu tiên:
“Schlaf in himmlischer Ruh[3],”
“Ơn châu báu không bờ bến;”
Anna dẫn họ hát sang đoạn tiếp theo. Ta có thể chắc rằng cô bé đang trông thấy những người chăn chiên, đang bị lóa mắt vì những thiên thần.
Con bé đúng là đặc biệt, Anna của mình, Papa nghĩ, ngắm nhìn khuôn mặt rạng rỡ của em. Mình đã đúng về con bé suốt bấy lâu.
Nhưng Anna không nghĩ về những điều như thế. Em không nhớ mình đã từng là Anna Ấm Ớ. Em không tự nhủ mình chính là “thử thách” của cô Williams. Em cũng không ôm ấp trong lòng cái giây phút khi mà cuối cùng em cũng trở thành “đứa con thân yêu nhất, thân yêu nhất” của Mama.
Trong trái tim em là Giáng sinh, và em còn đang mải mê ca hát.
[1] Tiếng Đức: Giáng sinh vui vẻ.
[2] Tiếng Đức: Ôi, bài “Đêm yên bình”.
[3] Tiếng Đức: Ngủ yên trên thiên đường.