Từ Anna

Lượt đọc: 139 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
ANNA TÌM THẤY MỘT NGƯỜI BẠN

❊ ❊ ❊

“ÔNG MENZIES NÓI ông ấy sẽ ở đây,” Papa nói.

Gia đình Solden, vừa xuống xe lửa, mệt mỏi nhìn quanh. Đâu đâu cũng là người lạ. Không một ai bước đến nói rằng ông ấy là ông Menzies, luật sư của bác Karl cả.

“Menzies,” Mama lẩm bẩm. “Đó không phải là một cái tên Đức.”

“Klara, bây giờ chúng ta đang ở Canada,” Papa nói. Sự cáu gắt trong giọng cha khiến mấy đứa con đang mệt mỏi phải giật mình. Papa không phải là người hay gắt lên như vậy.

“Ông ấy hẳn đang ở đâu quanh đây thôi,” cha nói tiếp sau một thoáng im lặng căng thẳng.

Cả gia đình đứng giữa một đám đông nhốn nháo gần thanh chắn trong phòng đợi ở ga Toronto Union. Sau khi xuống tàu tại Halifax, họ đã đi quãng đường còn lại bằng xe lửa. Không có đủ tiền cho toa giường nằm, Anna đã ngồi suốt ba mươi sáu giờ đồng hồ, dựa vào Papa khi thấy buồn ngủ, và giờ em đang nghiêng ngả trên hai chân. Giá mà em được nằm xuống đâu đó!

“Ông ấy sẽ đến ngay thôi,” Papa lại nói, lo lắng nhìn quanh khuôn mặt của những người ở gần họ.

Anna đã để mí mắt nặng trĩu của em được khép lại trong giây lát. Lúc này em mở to mắt vì kinh ngạc. Papa vừa mới nói tiếng Đức!

Chắc hẳn cha thấy lo lắng lắm.

Anna không dừng lại để tự hỏi liệu mình có đúng hay không. Em chỉ giải cứu cha theo cách duy nhất mà em biết, dán chặt vào cha như một chú dê con vô phép, để cho cha biết em đang ở ngay đây.

“Cẩn thận chứ Anna,” Mama la rầy. “Nếu con mệt quá không đứng được, thì ngồi lên cái va li to kìa.”

Thế nhưng Papa lại mỉm cười nhìn xuống khuôn mặt lo âu của cô con gái.

“Ông ấy cao và có tóc đỏ,” cha khẽ nói với em.

Anna quay đầu tìm kiếm, nhưng trước khi em kịp nhìn thấy gì ngoài một rừng những đôi chân chen chúc cùng hành lý, ông Menzies đã xuất hiện.

“Ông Ernst Solden?”

“Vâng, vâng. Ông hẳn là ông Menzies.”

Hai người đàn ông bắt tay. Ông Menzies đúng là cao nhưng tóc ông thì bạc nhiều hơn là đỏ.

“Vợ tôi, Klara,” Papa bắt đầu giới thiệu họ. “Con trai cả Rudolf… Gretchen… Fritz và Elfrieda, hai đứa sinh đôi… và đây là Anna.”

Anna chớp chớp mắt khi nghe anh Rudi và chị Frieda được gọi bằng tên đầy đủ. Ông Menzies mỉm cười lịch sự.

“Hai cháu hẳn là trông rất giống cha,” ông nói với anh chị lớn. “Và hai cháu sinh đôi rất giống bà, thưa bà Solden.”

Anna lại giật mình lần nữa. Em chưa bao giờ nghe thấy mẹ được gọi là Bà bao giờ. Dĩ nhiên, nó có nghĩa như từ Frau thôi, nhưng nó khiến Mama nghe như một người lạ.

“Anna,” Papa nói nhanh, “may mắn là trông không giống ai cả trừ chính bản thân con bé.”

Ông luật sư nhìn đứa con út của gia đình Solden và hắng giọng.

Ông ấy không biết phải nói gì tiếp theo, Anna bĩu môi nghĩ.

“Tất nhiên rồi,” người đàn ông cao lớn lúng túng nói và quay sang Papa. “Gia đình ta đã ăn gì trên xe lửa chưa?”

Cuộc nói chuyện của người lớn tiếp diễn phía trên đầu Anna. Không có gì thú vị cả. Người Canada này cũng giống như hầu hết những người lớn em đã gặp. Ông ta không thích em. Ờ, em cũng đâu có thích ông ấy.

Di chuyển một cách máy móc, em đi theo những người khác ra khỏi nhà ga, băng qua đường và đi vào một nhà hàng. Ở đó, em nhai nhóp nhép một cái bánh mì kẹp - món em chưa từng ăn trước đây - và uống từng ngụm sữa đựng trong một cái ly cao.

“Mà ông có chắc là ông không muốn ở khách sạn cho đến ngày mai không?” ông Menzies hỏi.

“Trong nhà còn có người à?” Papa hỏi.

Có người trong nhà mới của họ sao? Anna gần như tỉnh hẳn để nghe câu trả lời.

“Không. Những người thuê nhà của ông Solden đều đã dọn đi vào tuần trước - và tôi đã mua lại được một ít đồ đạc của họ, như ông mong muốn. Họ rất hài lòng khi nhận tiền. Đồ cũng không tốt lắm…”

Ông luật sư có vẻ lo lắng. Ernst Solden cười to.

“Ngay lúc này, tất cả những gì chúng tôi muốn là có đủ giường cho tất cả. Tốt, xấu, hay thường thường, chúng tôi không quan tâm, đúng không Klara?”

Mẹ lúng búng đồng ý, nhưng có vẻ bà không chắc chắn và thoải mái về chuyện đó như Papa.

“Hai cái rương lớn có đến cùng chăn ga và chén đĩa rồi chứ?” mẹ hỏi.

“Đúng, tôi đã cho người đưa đến nhà rồi. Nếu không phải là vợ tôi đang ốm,” ông Menzies tiếp tục lo lắng, “thì bà ấy đã tạt qua xem nhà cửa đã sạch sẽ chưa. Những người mà ông Karl cho thuê nhà ở đó đều là người ngoại quốc, ông biết đó. Họ…”

Ông ta im bặt và đỏ mặt. Papa lại cười vang.

“Người ngoại quốc phải không?” cha nhắc lại. “Không sao đâu, ông Menzies. Chúng tôi cũng nói vậy trong tiếng Đức. Nếu nhà đã trống và chăn màn đã đến, chúng tôi sẽ ổn thôi. Chúng tôi có thể dọn dẹp ngôi nhà.”

“Thức ăn có vị dị nhỉ?” lúc đó Frieda thì thầm với Anna, và Anna thôi không cố theo dõi câu chuyện của những người lớn nữa.

Em gật đầu và nhăn mặt khi cắn miếng tiếp theo, mặc dù thật ra em không thấy đồ ăn có vấn đề gì cả.

“Em điên rồi,” Fritz nói với em sinh đôi của mình. “Đây. Đưa cho anh.”

Thức ăn là một trong một số ít những điều mà cặp sinh đôi khác biệt nhau. Fritz ngốn sạch bất cứ món gì được để trước mặt anh. Frieda thì hay càu nhàu và nhấm nhẳng. Tuy vậy cả hai người đều gầy và dẻo dai. Anna, đứa ăn nhiều hơn chị Frieda nhưng ít hơn anh Fritz, lại chắc nịch và có xương to.

“Như một con bê,” Mama thỉnh thoảng sẽ trêu.

“Franz Schumacher nói là anh ấy sẽ gặp chúng ta ở đây,” ông Menzies giải thích cho cha mẹ em. “Anh ấy là một người bạn tuyệt vời của Karl.”

Mama rạng rỡ hẳn lên. Schumacher là một cái tên Đức hay. Franz cũng vậy.

“Chúng ta sẽ cần hai chiếc xe ô tô để chở cả gia đình và hành lý về nhà. Anh ta đến trễ. Bệnh nhân giờ chót, tôi nghĩ vậy.”

Những từ ngữ nhòe đi trong đầu Anna. Em làm rơi cái bánh mì kẹp đang ăn dở. Đến khi bác sĩ Schumacher vội vã đi vào, em đã ngủ ngon lành trên ghế của mình. Lần này, em đã bỏ lỡ phần giới thiệu. Em đã không dậy nổi cho đến khi một giọng nói trầm thấp cất lên, ngay cạnh em, “Tôi sẽ bế cô bé này.”

Mama phản đối. “Con bé nặng lắm, không bế nổi đâu. Đánh thức nó dậy đi. Anna… Anna!”

Con không dậy nổi, Anna lơ mơ nghĩ, mắt vẫn nhắm chặt.

Một đôi tay mạnh mẽ nâng bổng em lên.

“Cô bé không nặng chút nào cả,” bác sĩ Schumacher nặng nhọc nói, nhấc em một chút để bế chắc hơn. Anna khẽ hé mắt trong một tích tắc, chỉ đủ để nhìn thấy khuôn mặt to đùng thân thiện. Chú ấy đã nói gì nhỉ? Có phải em đã thực sự nghe thấy không?

Nếu bác sĩ có biết em đã thức, thì chú cũng không tỏ dấu hiệu gì. “Nhẹ tựa lông hồng - thật đấy!” bác sĩ nói với Mama.

Anna nằm im ru trên tay bác sĩ. Em vẫn nhắm tịt mắt lại và em không mỉm cười.

Nhưng em đã yêu chú Franz Schumacher từ giây phút đó.

Người dịch: Lưu Chi
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.