"Nhiều người thật." Tần Túng và Bạch Cáp đã đến phía cuối hàng.
Hiện tại giáo trường số 103 vẫn chưa mở cửa, những học sinh tham gia đợt sát hạch thứ hai chỉ đành đứng trước cửa, ai nấy đều hơi cúi đầu, âm thầm điều tức để làm dịu bầu không khí căng thẳng này.
Tần Túng ước chừng đếm sơ số người, hiện tại số người đang xếp hàng đã lên đến hàng trăm. Cậu vừa mới xếp vào hàng, phía sau lập tức có người nối đuôi đứng sau lưng cậu và Bạch Cáp.
Thông thường mà nói, vào sân sát hạch sớm sẽ có ưu thế hơn, đạo sư sẽ có ấn tượng sâu sắc hơn đối với những học sinh vào trước. Nhưng mọi người đều rất có ý thức, cũng không xuất hiện hiện tượng chen ngang.
Đây là học viện tu chân tốt nhất toàn bộ Thiên Không Đảo, gây chuyện trước khi sát hạch phân lớp nhập học, chính là không muốn lăn lộn nữa rồi.
Nếu bị đạo sư phụ trách đánh giá nhìn thấy, chắc chắn sẽ bị tuyên bố tại chỗ, bắt "cút ngay"!
"Vương đồng học học binh khí gì thế?" Chu Ngạn Thiếu không xếp hàng, mà cứ đi theo bên cạnh Tần Túng và Bạch Cáp.
Lúc này Chu Ngạn Thiếu đột nhiên nhắc đến chuyện binh khí, Tần Túng mới phát hiện học sinh trong hàng ngũ cơ bản đều có binh khí vừa tay riêng, đủ loại binh khí muôn hình vạn trạng, đủ kiểu đao thương côn bổng.
Sát hạch binh khí... hình như cũng là một trong những khâu của đợt sát hạch lần này.
"Thấy thanh kiếm phát ánh vàng kia không? Thanh niên đó là Kim Ám, công tử nằm trong top 100 của bảng xếp hạng thế gia, thanh kiếm này chính là thanh kiếm tốt nhất toàn tộc của cậu ta, nghe nói còn là một món nhất phẩm linh khí." Chu Ngạn Thiếu chặc lưỡi nói.
Một tu sĩ Tam giai Trúc Cơ được hưởng linh khí nhất phẩm độc quyền, đãi ngộ loại này chỉ có những con cháu thế gia có danh tiếng mới có thôi.
Rõ ràng trước khi đợt sát hạch thứ hai bắt đầu, Chu Ngạn Thiếu đã điều tra rõ ràng tình hình xung quanh. Kiểu người "tự nhiên như ruồi" thế này, chắc chắn sau này sẽ trở thành hoa giao tiếp của trường...
Tần Túng gãi gãi sau đầu, cười gượng: "Tôi chưa học qua hệ thống, cho nên lần sát hạch này không mang theo binh khí."
Cậu không định tiết lộ chuyện cây dao chẻ củi, hiện tại cây dao chẻ củi đã là một món tiên khí +7 rồi, cắt linh khí cứ như cắt đậu phụ vậy, trong tình huống này mà mang dao chẻ củi ra thì tuyệt đối là hành vi "cây cao đón gió".
Tần Túng vốn muốn khiêm tốn chút, cho nên mới nói mình không mang pháp khí, kết quả lời vừa ra khỏi miệng, trong hàng ngũ đột nhiên có không ít ánh mắt đổ dồn về phía cậu.
Xung quanh nhất thời truyền đến không ít tiếng bàn tán, "Thế Giới Kênh" của Tần Túng đã lâu lắm rồi chưa từng náo nhiệt như hôm nay.
"Muốn tay không tham gia sát hạch? Tên này gan cũng lớn thật."
"Sát hạch tay không quả thực có điểm cộng đặc biệt, nhưng yêu cầu về độ khó kỹ thuật đối với chưởng pháp quyền kỹ cũng cao hơn, nhưng đốt ngón tay của tên này như ngọc, trắng tinh như tuyết, rõ ràng không giống người luyện chưởng quyền, quá tự tin vào bản thân rồi."
"Có khi nào là Pháp gia không?"
Một thanh niên mặc hoa phục màu xanh trong hàng ngũ hừ lạnh cười. Binh khí của hắn là một cây bút lông khổng lồ.
"Thời đại này còn đâu ra Pháp gia tay không? Không thấy mấy ông bạn ở phía trước hàng đang cầm chổi với gậy tiên nữ à? Đó mới là trang bị tiêu chuẩn của Pháp gia đấy!"
"Sát hạch pháp thuật tính từ lúc bắt đầu khởi thủ đến khi thi triển hoàn tất đều phải tính thời gian, Pháp gia nếu có một công cụ thi pháp vừa tay, có thể nói là làm một được hai! Sát hạch tay không, đây là hành vi của kẻ ngốc!"
"Anh... anh nhỏ tiếng chút, nhỡ bị nghe thấy..."
"Tao không quen nó, nó cũng không biết tao, biết đâu sau này nó ngay cả cửa trường còn không vào được, tao với nó không cùng đường, không làm bạn học được đâu. Mày yên tâm." Thanh niên này đáp trả không chút khách khí.
Chu Ngạn Thiếu bĩu môi, nói rất nhỏ bên tai Tần Túng: "Vương đồng học đừng để ý, người này là người của thế gia Lỗ gia, tên Lỗ Kính Tùng. Thế gia của họ nằm trong top 10, thường ngày đã ngang ngược như vậy rồi."
"Không sao, tôi không để trong lòng." Tần Túng nở nụ cười, cậu quả thực không hề để tâm.
"Vương đồng học thật bao dung." Chu Ngạn Thiếu cười khổ: "Tôi thì luôn muốn tìm cơ hội so tài với vị Lỗ gia đệ nhất công tử này xem là 'Thư sinh đoạt mệnh bút' của hắn lợi hại, hay là 'Bá vương ngân tiêm thương' của tôi uy vũ hơn."
Hắn chằm chằm nhìn về phía Lỗ Kính Tùng, siết chặt tay đang cầm ngân thương.
"Sẽ có cơ hội thôi." Tần Túng tiếp tục mỉm cười, phong thái nhẹ nhàng bình thản.
Đối mặt với loại "cái gai" như Lỗ Kính Tùng, thái độ bình thản mới không dễ gây ra mâu thuẫn lớn hơn.
Những người như vậy càng để ý thì họ càng hăng.
Hơn nữa, cậu là một tứ giai Kim Đan, tại sao phải tính toán nhiều với một tên tam giai làm gì?
Hoàn toàn không cần thiết.
Để giấu cây dao chẻ củi, cậu quả thực định tay không vào sân.
Thế nhưng tay không vào sân thì đã sao...
Chẳng lẽ cậu học qua "Như Lai Thần Chưởng" còn phải nói cho Lỗ Kính Tùng này nghe à?
Tần Túng thầm cười trong lòng.
Trong mỗi ngôi trường luôn có vài kẻ hống hách, tên Lỗ Kính Tùng này chính là một, có thể Lỗ Kính Tùng không tính là người xấu, nhưng hành vi ngang ngược thế này, sau khi nhập học chắc chắn sẽ chịu thiệt.
Môi trường khuôn viên học viện tu chân sánh ngang với đại học, mà cuộc sống đại học chính là một xã hội thu nhỏ.
Nhiều con cháu thế gia ở đây thậm chí còn chưa từng học đại học, nhưng Tần Túng là người đã từng được mài giũa trong môi trường Bắc Đại rồi.
Ở đại học cũng có nhân tình thế thái.
Tần Túng tuy không tính toán nữa, nhưng Bạch Cáp có vẻ hơi không vui, vừa nãy Lỗ Kính Tùng nói những lời đó rất to, Bạch Cáp cũng nghe thấy.
Thế là, đôi mắt mang tính biểu tượng của Bạch Cáp nhìn chằm chằm về phía Lỗ Kính Tùng, bị nhìn chằm chằm như vậy khiến Lỗ Kính Tùng cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Qua vài giây sau, Lỗ Kính Tùng nhíu chặt mông... thế mà lại có một cảm giác buồn đi vệ sinh ập đến.
Lỗ Kính Tùng toát mồ hôi trán, không ngờ lại xảy ra chuyện này vào đúng lúc này. Vì đợt sát hạch nhập học này, hắn đã hai ngày không ăn uống gì, chỉ dùng Tích Cốc Hoàn để thay thế, chính là để tránh việc nảy sinh nhu cầu cấp bách.
"Đệt! Biết thế đã không ăn vị tôm hùm đất! Mình bị dị ứng hải sản à?" Lỗ Kính Tùng ôm bụng, nghiến răng, định ráng nhịn một chút.
Hắn đang ở vị trí đầu tiên của hàng ngũ, cửa giáo trường mở ra là đến lượt hắn ngay...
Thời điểm này làm sao có thể lùi bước???
---❊ ❖ ❊---
Ngay lúc này, cánh cửa lớn của giáo trường số 103 cuối cùng cũng mở ra, hai người mặc đồng phục thể thao màu xanh thẫm, tay cầm linh kiếm từ trong cửa bước ra, một người bên trái, một người bên phải. Trên người họ mặc chính là đồng phục của Lục Thập, vị trí ngực phải viết chữ "Lục Thập", mặt sau thì in chữ "Tinh" trong từ tinh anh.
Đồng phục xấu quá...
Trong hàng ngũ, rất nhiều con cháu thế gia nuốt nước miếng.
Tuy nhiên họ cũng rất rõ ràng, đồng phục này tuy xấu, nhưng biết bao nhiêu người muốn mặc mà còn không mặc nổi.
"Chào mừng các vị đến tham gia sát hạch nhập học, tôi và vị bên cạnh đây là học trưởng của các bạn, nhập học đã bảy năm rồi." Một trong hai thanh niên mặc đồng phục lên tiếng nói.
Người kia tiếp lời: "Sát hạch nhập sân là xếp hàng vào sân, xin các thí sinh chuẩn bị sẵn sàng. Sau đây công bố quy tắc trường thi..."
Thấy Tần Túng cuối cùng cũng sắp vào sân, Chu Ngạn Thiếu liền tự giác thấy mình không nên làm phiền nữa: "Chúc Vương đồng học và Bạch đồng học thi cử thuận lợi."
"Cảm ơn."
"Vương đồng học và Bạch đồng học có thể giúp tôi một việc không?"
"Việc gì?"
Chu Ngạn Thiếu tháo nhẫn ngón cái của mình xuống: "Dẫn dắt tân sinh vào trường thi cũng là việc tốt, xin hãy giúp tôi chấm một like, sau đó đánh giá năm sao nhé..."
"..."
Tần Túng kinh ngạc.
Đây còn chưa chính thức nhập học mà đã có học phần để kiếm rồi sao...