Tu Chân Giới Duy Nhất Cẩm Lí

Lượt đọc: 1557 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 187
Cuộc Đối Thoại Tồi Tệ

❊ ❊ ❊

Hóa ra là quỷ treo cổ... bảo sao oán niệm trên người lại nặng nề đến thế...

Tần Túng chú ý thấy, những khuôn mặt người hiện lên trên thân cây của con quỷ treo cổ Lâm Oan này hoàn toàn khác nhau. E rằng đây đều là gương mặt nguyên bản của những kẻ treo cổ. Có lẽ do áp lực cuộc sống, hoặc cũng có thể vì vấn đề tâm thần, những kẻ đó đều chọn cách tự sát vì mang trong lòng nỗi tuyệt vọng sâu sắc đối với thế giới này. Mỗi một kẻ treo cổ đều là một tập hợp của oán niệm.

Lâm Oan kết hợp oán niệm của những kẻ treo cổ trong rừng lại với nhau, sức mạnh kinh khủng đến mức nào thì có thể tưởng tượng được...

Có nên dùng dao củi không nhỉ...

Tần Túng cảm thấy chỉ dựa vào độ bền của con dao củi hiện tại, dù trên thân dao có mang "Phá Ma Chi Lực" thì e rằng cũng không đối phó nổi cao thủ cấp Quỷ Tông.

Còn về kỹ năng cá chép, "Té Nước" (Splash) không có tác dụng với cao thủ từ cấp Hóa Thần trở lên, mà "Quay ngược thời gian"... dù có đảo ngược về bảy giây trước, tình thế hiện tại e rằng cũng chẳng kịp nữa.

Lâm Oan vừa rồi giới thiệu bản thân cũng đã mất gần mười giây...

Mà lúc đó Bồ Câu và những người khác đã bị nhốt vào trong rồi, dù có tua lại thì cũng chỉ là nghe lại màn giới thiệu bản thân thêm lần nữa mà thôi...

Chỉ có thể trách mọi chuyện xảy ra quá nhanh, khiến Tần Túng không kịp trở tay.

"Tiên sinh Cá Chép, có lẽ ngươi đang suy tính đối sách, nhưng khuyên ngươi đừng tốn công vô ích nữa..." Lâm Oan cười lạnh nói: "Ta đã nói rồi, khu rừng rậm này là sân nhà của ta, ta đã thiết lập ảo trận ở gần đây, đám giáo viên hội thảo kia căn bản không tìm thấy ngươi đâu."

"Các ngươi tốn công bày ra 'Vạn Quỷ Phệ Hồn Trận' chính là để uy hiếp nhà trường, dụ ta ra đúng không?"

"Kế hoạch ban đầu đúng là như vậy, nhưng ta không ngờ lại có một thằng nhóc nghe trộm được kế hoạch rồi báo tin cho ngươi, khiến ta tìm thấy hành tung của ngươi trước." Lâm Oan cười ha hả: "Nhưng dù vậy, kế hoạch ban đầu cũng sẽ không thay đổi. Đợi sau khi kế hoạch phát động, tất cả mọi người đều không tìm được ngươi, ta sẽ nộp ngươi cho quốc gia!"

"Nộp cho quốc gia?"

Tần Túng giật giật khóe miệng.

Cậu đâu phải bảo vật quốc gia đâu cơ chứ!

"Khụ khụ, là nộp cho Quỷ Đế! Hai cách nói thực ra cũng như nhau thôi!" Lâm Oan đáp: "Vậy nên tiên sinh Cá Chép có thể yên tâm, tạm thời ta sẽ không giết ngươi, nhưng nếu ngươi không nghe lời, ta không đảm bảo sự an toàn cho đồng bạn của ngươi đâu."

"Ngươi thực sự chắc chắn không ai tới cứu ta sao?" Tần Túng nhìn khuôn mặt người trên thân cây.

"Đương nhiên... dù ngươi có gọi rách cả họng thì cũng chẳng có ai tới cứu ngươi đâu!"

Không hiểu sao, lúc quỷ treo cổ Lâm Oan nói ra câu này, trên mặt Tần Túng lại lộ ra một nụ cười quỷ dị không thể tả.

Nụ cười này khiến Lâm Oan rùng mình: "Ngươi cười cái gì?"

Tần Túng nhìn quanh bốn phía, lớn tiếng gọi: "Cố Thuận Chi! Đừng có quan sát trong bóng tối nữa! Mau ra đây đi!"

Vài giây sau, trong không khí bỗng vang lên giọng nói của một người đàn ông khác: "Ngươi không chơi theo bài gì cả, ta còn tưởng ngươi sắp gọi rách cả họng rồi chứ."

"???"

Lâm Oan kinh ngạc: "Người nào!?"

Nó hoàn toàn không hề nhận thấy có hơi người để lại ở gần đây... Điều này chứng tỏ, thực lực của đối phương cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí vượt qua cả tông sư.

Linh Tôn...

Điều này sao có thể!

Trong phút chốc, Lâm Oan chảy vài giọt mồ hôi lạnh, trên cái cây lớn mà nó đang bám vào, vô số lá cây rụng xuống.

"Ngươi còn không mau hiện thân!" Tiếng hét chói tai vang lên, vọng khắp cả khu rừng, tựa như tiếng gầm của ác quỷ, chấn động đến mức người ta hơi choáng váng.

Nhưng Tần Túng không sợ, vì sức mạnh này đã bị chặn lại, ngay khoảnh khắc âm thanh lan ra, trên người cậu đã hiện lên một tầng hộ thể kim quang.

"Ta đang ở ngay bên cạnh ngươi đây."

Cố Thuận Chi lại lên tiếng, đồng thời khuôn mặt của hắn cũng hiện lên trên thân cây.

Tần Túng nhìn kỹ, đây đúng thực là khuôn mặt của Cố Thuận Chi... Dù kết cấu thân cây rất thô ráp khiến khuôn mặt trên thân cây trông có vẻ nhăn nheo và già nua, nhưng nhìn ngũ quan, Tần Túng vẫn nhận ra được tướng mạo của Cố Thuận Chi.

Chỉ có thể nói Cố Thuận Chi không hổ là Cố Thuận Chi, với tư cách là người phụ trách cốt lõi của kế hoạch bảo vệ Cá Chép kiêm quản lý tu chân của chính mình, thủ đoạn đúng là có phần nằm ngoài dự liệu.

Tần Túng nhìn đến ngơ ngác, đứng sững tại chỗ.

Đây chính là "lấy gậy ông đập lưng ông" trong truyền thuyết sao?

"Ngươi... ngươi vào cơ thể ta từ bao giờ! Ngươi, ngươi mau ra ngoài đi!"

Lần này, Lâm Oan thực sự bị dọa sợ, linh thể của nó hóa thành một tia sáng bay ra khỏi cái cây này, chuyển sang cái cây khác.

Nhưng điều này không thể giúp nó thoát khỏi Cố Thuận Chi, khuôn mặt của Cố Thuận Chi như âm hồn bất tán bám theo sát nút, Lâm Oan chuyển tới đâu là hắn theo tới đó.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Lâm Oan đã đổi vô số cái cây, mà khuôn mặt của Cố Thuận Chi trên thân cây vẫn như bóng với hình.

"Từ bỏ đi."

Cố Thuận Chi thở dài, khuyên nhủ: "Ngươi quả thực rất mạnh, nhưng so với ta thì rõ ràng vẫn còn chênh lệch. Ngay cả việc cơ thể mình bị thâm nhập từ bao giờ mà ngươi cũng không biết."

"Ngươi nói bậy gì đó!"

Lâm Oan phát ra giọng nói thô kệch: "Người ta vẫn còn là gái tân đó! Ngươi thâm nhập như vậy sao được! Mau rời khỏi cơ thể ta đi!"

"Gái, gái tân..." Tần Túng ngơ ngác.

"Các người đừng có kỳ thị quỷ a! Quỷ cũng có giới tính đó! Trong giới yêu quỷ ở Táng Cốc, trước giờ chỉ có ta nhập xác người khác, chưa ai từng nhập vào cơ thể ta cả!" Lâm Oan gào thét một cách cuồng loạn, nó như phát điên vậy, thật khó tưởng tượng một tông sư trong giới quỷ lại phát ra tiếng kêu thảm thiết bất lực như thế.

"Ta đã thâm nhập vào cơ thể ngươi, mệnh môn của ngươi cũng đã bị ta nắm giữ." Cố Thuận Chi nói: "Ngươi có tin không, chỉ cần ta đâm nhẹ một cái, linh hồn ngươi sẽ lập tức tiêu tan, cuối cùng hồn bay phách lạc."

Lâm Oan sững lại, khuôn mặt người mà nó hiện ra lộ vẻ kinh hãi.

Bởi vì điều Cố Thuận Chi nói, quả thực là sự thật...

Bây giờ Cố Thuận Chi đang ở trong cơ thể nó, và Lâm Oan cũng thực sự cảm nhận được, đó là một nguồn năng lượng khổng lồ... xa không phải thứ nó có thể chống cự.

Lâm Oan thừa nhận, mình đã bị dọa rồi, nó hoàn toàn không ngờ trong đám người Cá Chép kia lại còn có đối thủ đáng sợ cấp Linh Tôn...

"Thượng, thượng tiên tha mạng... chuyện gì cũng có thể thương lượng..." Không còn cách nào, Lâm Oan đành cầu xin.

Nó sợ Cố Thuận Chi trực tiếp điều khiển linh năng nổ tung trong cơ thể mình, đến lúc đó, nó sẽ hồn bay phách lạc, tích lũy ngàn năm nay sẽ đổ sông đổ biển.

"Nói vậy, ngươi muốn ta rút ra sao? Ta có thể vào sâu hơn chút nữa đấy." Cố Thuận Chi phát ra giọng nam trầm đầy từ tính.

"..." Lâm Oan.

"..." Tần Túng.

Rốt cuộc đây là cuộc đối thoại tồi tệ gì thế này!

"Vậy thế này đi, chúng ta làm một cuộc giao dịch." Cố Thuận Chi đột nhiên nói.

"Thượng tiên xin cứ nói..." Lâm Oan biết, mình không còn lựa chọn nào khác.

Ít nhất, nó phải giữ được mạng sống của mình.

"Trước hết, hãy kể cho ta biết tất cả những gì ngươi biết về kế hoạch hoàn chỉnh lần này." Cố Thuận Chi không chút do dự hỏi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:187
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.