Tu Chân Giới Duy Nhất Cẩm Lí

Lượt đọc: 1628 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 161
Vận Đào Hoa Của Tần Túng

❊ ❊ ❊

Cái gọi là làm "cá chép" nhất thời thấy sướng, làm "cá chép" mãi thì sướng mãi...

Sau màn va chạm với Lỗ Kính Tùng lần này, Tần Túng cuối cùng cũng phát hiện ra một vấn đề, đó là mọi sự kiện diễn ra dường như đều đang phát triển theo hướng có lợi cho mình. Rõ ràng, đây là do khí vận thế giới gia thân, hơn nữa nếu dùng một thành ngữ bốn chữ bình dân dễ hiểu để khái quát, thì tạm gọi là "tâm tưởng sự thành".

Trước khi vào lớp 60, cậu vẫn luôn suy nghĩ làm sao để tránh mâu thuẫn giữa bản thân với đám công tử thế gia gai góc, kết quả hiện tại, tên khó nhằn nhất trong đám sinh viên mới là Lỗ Kính Tùng cũng đã chịu cúi đầu, điều này đánh dấu việc Tần Túng đã thành công có được một vị thế nhất định trong đám sinh viên mới.

Mấy anh chị khóa trên thì tạm không bàn tới, ít nhất trong đám sinh viên mới, giờ đây Tần Túng có thể đi ngang rồi!

Sau bữa trưa, Tần Túng nắm tay Bạch Cáp trở về lớp, không ít người nhìn thấy cậu đều xì xào bàn tán.

Tần Túng không ngờ mình mới nhập học có một ngày, vậy mà đã thành nhân vật phong vân rồi... Chà, ý nghĩa việc cậu nhập học khiêm tốn ban đầu nằm ở đâu chứ!

Cậu nhìn Bạch Cáp cực kỳ đáng yêu bên cạnh, trong lòng không khỏi thở dài, có một "cô em gái" như vậy bên cạnh, cho dù bản thân có ý định khiêm tốn, e là cũng không khiêm tốn nổi nhỉ?

Nhưng đôi khi, một người quá được hoan nghênh cũng là một nỗi phiền muộn.

Tiết học buổi chiều là "Nhập môn cơ bản tu chân - Chương vận hành kinh mạch", giảng viên phụ trách vẫn là thầy Kỵ Sĩ, nội dung chính nói về một số vấn đề vận chuyển linh lực và kinh mạch đặc biệt trong quá trình tu chân.

Khi vào lớp, bạn học Lỗ Thụ đã bị thầy Kỵ Sĩ mượn qua làm "vật thí nghiệm" cho tiết học lần này, nguyên nhân rất đơn giản... vì "Nhâm Đốc nhị mạch" mà Lỗ Thụ vừa kích hoạt vốn cũng là một trong những nội dung của tiết học.

Để tiết học của mình thêm phong phú và đa dạng, thầy Kỵ Sĩ đã phải tặng cho thầy Hồng Thế Hiền trọn vẹn 2T "tài liệu quý", mới đổi được Lỗ Thụ, cho phép sử dụng trong 15 phút.

Vừa vào lớp, ánh mắt Lỗ Thụ lập tức dán chặt lên người Tần Túng, cậu ta xoa xoa ngực mình, nghĩ đến cú đá sáng nay bị Tần Túng sút cho, trong lòng thế mà còn có chút hưng phấn nhẹ...

"Chúng ta hãy cùng chào đón bạn học Lỗ Thụ!" Thầy Kỵ Sĩ hào hứng lên tiếng.

Cả lớp vỗ tay bôm bốp.

Tần Túng nhìn thấy cọng tóc ngốc trên đỉnh đầu Bạch Cáp đột nhiên tách làm hai, cũng đang va đập vào nhau phát ra tiếng lạch cạch.

Tần Túng: "..." Quả nhiên, cọng tóc ngốc này mới là bản thể sao!

"Ch... chào mọi người..." Lỗ Thụ cúi gập người.

Sau lời xin lỗi buổi trưa, anh em nhà họ Lỗ đã xóa bỏ hiềm khích với lớp Kỵ Sĩ.

Đơn Linh Lung là người có tâm tính rộng rãi, người ta đã xin lỗi công khai trước mặt bao nhiêu người ở căn tin rồi, cô cũng không cần thiết phải giữ mãi sắc mặt khó chịu đó nữa. Hơn nữa cô hiểu rõ trong lòng, vụ Lỗ Thụ chụp lén là do thầy Hác Nhàn đứng sau giật dây kích động... Thế nhưng cho đến bây giờ, Lỗ Thụ vẫn chưa hề bán đứng thầy Hác Nhàn.

Xét về phương diện này, Lỗ Thụ cũng là một người đáng tin cậy, bản tính không hề xấu xa.

Tiết học chính thức bắt đầu, thầy Kỵ Sĩ hắng giọng nói: "Ha ha ha, mọi người đều biết, sáng nay bạn học Lỗ Thụ nhờ cú đá vô tình của bạn học Vương mà đã kích hoạt được Nhâm Đốc nhị mạch. Vậy vị trí của Nhâm Đốc nhị mạch này nằm ở đâu nào?"

Nói đoạn, thầy chỉ vào một vị trí trên ngực bạn học Lỗ Thụ, dùng ngón tay vạch theo đường kinh lạc.

Nhâm Đốc nhị mạch rất dài, thực ra ban đầu là một sợi dây quấn vào nhau, giống như bánh quẩy vậy, nhưng đến đoạn giữa thì phân nhánh, trở thành hai mạch.

Mà cú đá kia của Tần Túng, vừa vặn sút trúng điểm nút phân nhánh đó.

Vạch xong, thầy Kỵ Sĩ lại lên tiếng: "Mọi người thấy rõ chưa? Trí nhớ tốt không bằng một cây bút chì cùn, hãy ghi chép lại! Những cái này sau này đều là nội dung thi! Đại khái là như vậy nhé! Chúng ta hãy tiễn bạn học Lỗ Thụ rời đi nào!"

Lỗ Thụ hoảng hốt: "Thầy Kỵ Sĩ, xin hỏi thế là xong rồi ạ?"

Kỵ Sĩ: "Xong rồi đó."

Lỗ Thụ: "Nhưng mà, thầy vạch như vậy, các bạn có nhìn rõ không ạ?"

Kỵ Sĩ: "Đương nhiên là nhìn rõ rồi."

Lỗ Thụ lắc đầu: "Không được đâu ạ, con thấy thầy Kỵ Sĩ à, thầy vẫn nên cụ thể hơn một chút thì hơn."

Dứt lời, bạn học Lỗ Thụ trước mặt bàn dân thiên hạ cởi áo trên của mình xuống, cậu ta chỉ vào vết bầm chưa tan hết trên ngực mình: "Các bạn học nhìn kỹ đi, vết bầm này chính là vị trí bạn học Vương đã đá tôi sáng nay!"

Kỵ Sĩ: "..."

Mọi người: "..."

Lỗ Thụ phanh áo ra: "Đến đi! Bạn học Vương! Xin hãy tặng tôi thêm một cú đá vào chỗ vết bầm này đi! Đừng vì tôi là đóa hoa kiều diễm mà thương hoa tiếc ngọc!"

Kỵ Sĩ: "Ủy viên thể dục... ủy viên thể dục... mau lôi bạn học Lỗ Thụ ra ngoài..."

Lỗ Thụ: "Ha ha ha ha! Buông tôi ra! Tôi không điên! Tôi không phải là M đâu! Nhâm Đốc nhị mạch gì chứ! Đại Thanh của trẫm chưa diệt! Trẫm vẫn còn là hoàng đế!"

---❊ ❖ ❊---

Một tiết "Nhập môn cơ bản tu chân - Chương vận hành kinh mạch" đầy hỗn loạn khép lại, Tần Túng vẫn giữ trạng thái kinh ngạc tột độ. Cậu nghe nói bạn học Lỗ Thụ không hề điên, đó là phản ứng ứng kích xuất hiện sau khi Nhâm Đốc nhị mạch bị kích hoạt, nên bạn học Lỗ Thụ mới có những hành động phấn khích khác thường.

Sau khi kết thúc tiết học, thầy Kỵ Sĩ rời khỏi lớp.

Lúc này, Chu Ngạn Thiếu – người vừa dẫn Lỗ Thụ đến phòng y tế lúc trước quay lại, nhắn lại với Tần Túng: "Vương Lệnh à, có người tìm cậu ngoài cửa."

"Có người tìm tôi?" Tần Túng đứng dậy, cậu đang vuốt cọng tóc ngốc của Bạch Cáp, bị ngắt quãng nên cảm thấy hơi khó chịu.

"Là một mỹ nữ đấy!" Chu Ngạn Thiếu cười gian xảo.

Tần Túng nhìn theo hướng đó, quả nhiên thấy một cô gái rất xinh đẹp đang đứng ở cửa lớp, tuy nhiên chỉ nhìn vẻ ngoài cũng biết, người này thuộc kiểu hoàn toàn khác với Đơn Linh Lung, để tóc ngắn ngang tai, đeo một chiếc kính gọng nửa viền cho nữ, trông có vẻ khá văn nghệ.

"Cậu có chuyện gì không?" Tần Túng bước nhanh tới cửa lớp, hỏi.

"Tôi... tôi là Chu Mạt ở lớp thầy Hàn Thanh Hồng..." Cô gái mặt đỏ bừng tự giới thiệu, vẻ ấp a ấp úng khiến Tần Túng hơi sốt ruột.

Ân...

Theo nội dung tiếng lòng thu được từ kênh thế giới, bạn học tên Chu Mạt này, hình như là đến tỏ tình với cậu...

Tần Túng ôm trán, cậu và người tên Chu Mạt này trước đây chẳng hề có liên quan gì.

Nói cách khác, bạn học Chu Mạt này hoàn toàn là vì nhan sắc của cậu nên mới đến tỏ tình.

Quả nhiên... nhan sắc là chân lý sao?

Lúc ở hạ giới, Tần Túng trăm phương nghìn kế ngụy trang gương mặt tinh xảo của mình, vốn tưởng lên thượng giới, giữa các tu chân giả có thể thoát khỏi tục lệ này, kết quả không ngờ vẫn dính chưởng... Việc tu chân giả có nhan sắc cao là rất bình thường, dù trông không đẹp cũng không cần đụng dao kéo, có một loại thứ gọi là "linh dịch chỉnh hình", chỉ cần đổ lên mặt là có thể làm mềm da, đến lúc đó tìm một thợ nặn mặt lành nghề nặn lại một gương mặt mới là được.

Trong học viện có quá nhiều trai xinh gái đẹp, Tần Túng vốn tưởng mình trà trộn vào trong đó thực ra cũng không nổi bật lắm...

"Bạn học Vương, tôi..."

"Đừng nói nữa bạn học Chu Mạt, cậu là một người tốt." Tần Túng mỉm cười, giành nói trước một bước.

Chu Mạt: "..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:133
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.